3 cấp độ may mắn của đời người

Theo bạn, như thế nào là một người may mắn? Cha mẹ giàu có, diện mạo xuất chúng, công việc sang chảnh, kiếm được nhiều tiền, có người yêu xinh đẹp, tài năng? Hãy nghe quan điểm của Lucy về vấn đề này nhé.

Cấp độ may mắn đầu tiên: Bạn và người thân bạn còn khỏe mạnh.

Đây được coi là cấp độ nền tảng quan trọng nhất.

Chắc chắn bạn phải có sức khỏe, thì mới có thể thực hiện được những việc cơ bản nhất, như là đi đứng, nằm ngồi, đi vệ sinh, tập thể dục, cho đến những hoạt động khác phức tạp hơn như là giải trí, mạo hiểm … tất cả mọi thứ đều cần có sức khỏe. Điều này không phải là bạn có một cơ thể tràn đầy sinh lực, hoặc body thật là chuẩn, mà sức khỏe ở đây nghĩa là bạn có thể vẫn mắc một căn bệnh nhẹ nào đó, nhưng đang được điều trị ổn định. Bạn vẫn có thể ăn được những gì mình thích, và làm được những việc bình thường, thì đó là điều rất là may mắn.

Khi đến bệnh viện thì bạn sẽ thấy được điều này, nhất là đối với những đứa trẻ đang mắc bệnh nan y. Ở độ tuổi còn hiếu động và thích khám phá mọi thứ, những đứa trẻ này không thể đi đâu được, chỉ quanh quẩn ở bệnh viện, và có thể cuộc đời của chúng sẽ phải ở nơi đó mãi cho đến lúc mất. Lúc đó, bạn sẽ cảm thấy vô cùng trân trọng cơ thể còn khỏe mạnh của mình.

Ngoài ra, nếu người thân của bạn đều đang khỏe mạnh, thì đó cũng là một sự may mắn không hề nhỏ. Nếu bạn đã từng trải qua, hoặc quen biết người nào đó mà người thân của họ bị bệnh nặng trong một thời gian dài, bạn sẽ biết được là mình đang may mắn như thế nào, khi gia đình, người thương của mình đang có sức khỏe bình thường. Vì khi bản thân bạn, hoặc người thân bị bệnh, bạn sẽ gặp áp lực rất kinh khủng về mặt tài chính lẫn tinh thần trong một thời gian dài. Việc nhìn thấy người thân mình sống lay lắt chịu đau đớn hằng ngày, sống theo kiểu chết mòn, mà bạn không thể làm gì cả, có thể làm bạn ám ảnh cả đời, là ký ức buồn không thể nào quên, và bạn không thể sống vui trọn vẹn được.

Cấp độ may mắn thứ hai: Hiểu được chính mình + tự do phát triển bản thân

Yếu tố đầu tiên: Bạn hiểu được ưu khuyết điểm của bản thân, sống có ước mơ và có khả năng làm bạn với chính mình.

Xét về khía cạnh công việc, điều này có nghĩa là bạn hiểu được mình có thể làm gì, muốn làm gì và đang trên đường thực hiện điều đó. Còn xét theo khía cạnh tình cảm, điều này nghĩa là bạn hiểu được mình là người như thế nào, và phù hợp với đối tượng ra sao. Có thể bạn không đang làm công việc mình yêu thích, hoặc đúng theo sở trường, mà có thể bạn đang làm một công việc nào đó mang tính bước đệm, để bạn có thể tiến gần hơn đến công việc mà mình mơ ước.

Công việc hiện tại có thể mang lại một kỹ năng nào đó cần thiết cho công việc mà bạn đang hướng đến, dù là thu nhập và phúc lợi không được tốt lắm, nhưng mà bạn cảm thấy nó mang lại lợi ích về kỹ năng và kinh nghiệm mà bạn cần trong tương lai. Hoặc, công việc hiện tại không mang lại kỹ năng nào liên quan, nhưng nó cho bạn một nguồn thu nhập ổn định để duy trì cuộc sống, và dùng số tiền đó để trau dồi các kỹ năng cần thiết cho công việc, hoặc sự nghiệp mơ ước. Đây là một kiểu lấy ngắn nuôi dài.

Đối với mình thì kiểu may mắn này có nghĩa là bạn hiểu được sở trường, sở thích và điểm mạnh điểm yếu của bản thân, từ đó bạn rèn luyện hoặc trau dồi thêm. Và chính từ sự hiểu biết này, bạn có thể lên kế hoạch cho tương lai, sự nghiệp của mình. Bạn sẽ nhận thức được mình mong muốn, và có thể gắn bó với kiểu công việc gì, môi trường làm việc ra sao… Sự nhận thức này cũng sẽ giúp ích trong cách bạn xây dựng, và đặt ra giới hạn cho các mối quan hệ, bạn sẽ biết được cách loại bỏ những mối quan hệ độc hại không lành mạnh, cũng như biết trân quý và gìn giữ những mối quan hệ tốt đẹp trong cuộc sống.

Ngoài ra, bạn cũng là một người may mắn nếu biết cách làm bạn với chính mình, nghĩa là biết cách: “ở một mình vẫn vui”, hoặc hiểu rằng sẽ có một khoảng thời gian, một số thời điểm trong cuộc sống, bạn cần phải ở một mình để thoát khỏi sự náo nhiệt ngoài kia. Mình xin trích 1 đoạn trong bài viết Nghệ thuật làm bạn với chính mình để mô tả trạng thái này:

Triết gia người Pháp Jean-Paul đã nói: “Cảm thấy cô đơn khi ở một mình là khi bạn đang ở trong tình trạng tồi tệ vì không thể hòa hợp với chính mình”. Việc lúc nào cũng có người ở bên có thể mang lại rất nhiều niềm vui, nhưng nó cũng thu hút chúng ta làm những điều mà những người kia làm; như xem cùng một show truyền hình, nói chuyện về cùng một chủ đề, hay có cùng những quan điểm. Đây chính là tâm lý đám đông, nó có thể không tốt cho việc đạt được những mục tiêu và ước mơ của bạn. Việc tránh xa đám đông trong một khoảng thời gian nhất định, không chỉ cho chúng ta những cách nhìn mới mẻ qua việc tự vấn nội tâm, mà còn tạo nên những cơ hội để thực sự làm điều chúng ta muốn, bất kể người khác nghĩ gì”.

Thật ra, bản chất mỗi con người là một cá thể độc lập, ngay cả anh chị em sinh ra cùng lúc với nhau cũng khác nhau về tính cách. Trên từng chặng đường đời, bất kể có muốn hay không, sẽ có những lúc bạn chỉ có một mình. Hãy tự hỏi, những lúc đó bạn có thể làm gì để giải khuây, ngoài lựa chọn đi tìm đại ai đó để trò chuyện. Lúc này, câu trả lời sẽ là đáp án.

Yếu tố thứ hai: Gia đình bạn không ủng hộ nhưng cũng không ngăn cản con đường bạn chọn, hoặc bạn không phải mang vác gánh nặng tài chính.

Yếu tố này khá là quan trọng, vì theo mình, nó sẽ ảnh hưởng đến tâm lý của chúng ta rất nhiều. Đến một lúc nào đó, đa số cha mẹ sẽ không thể hiểu được những quyết định về sự nghiệp, hay tình cảm của con cái nữa, một là họ sẽ nghĩ thoáng theo kiểu, “thôi giờ nó đặt đâu thì mình ngồi đó vậy, chỉ cần không quá tệ hại là được”, hai là sẽ cố gắng ra sức ngăn cản để buộc con cái phải theo ý mình, vì dù sao cũng là, “muốn tốt cho nó mà”, sợ con cái sẽ mắc sai lầm, nên thà mình đóng vai ác, còn hơn là sau này nó sẽ phải trả giá hay hối hận, còn không thì mình sẽ phải đau lòng.

Bạn nào mà có gia đình luôn áp đặt hoặc can thiệp vào quyết định của mình, thì cũng là một kiểu khổ. Nghĩa là người thân luôn can thiệp vào những quyết định của con cái, về cả học hành, sự nghiệp, công việc hoặc chuyện tình cảm, thì chắc chắn sẽ hiểu được cảm giác rất là kinh hoàng, khổ sở khi phải cố gắng dứt ra khỏi định hướng của cha mẹ, để được đi theo con đường riêng của mình, và chịu trách nhiệm cho những quyết định đó.

Trái với tình trạng trên, nhiều bạn lại mang một nỗi khổ khác. Đó là phải sớm mang vác gánh nặng tài chính từ gia đình. Đâu đó trong khoảng thời gian niên thiếu, khoảng thời gian thanh xuân, thì nhiều bạn phải lo cho gia đình nhiều hơn cho bản thân mình. Đối với mình, đây cũng gọi là một loại áp lực khá lớn, vì nếu nhà bạn có một khoản nợ và không ai ngoài bạn có thể gánh vác tiếp, thì bao nhiêu tiền bạn làm ra đều phải đắp đổ vào đó trong một khoảng thời gian dài, bạn sẽ không có thời gian và sức lực đâu để phát triển bản thân, làm những việc mình mong muốn và yêu thích nữa, nên chắc chắn bạn sẽ cảm thấy thiệt thòi khi rơi vào trường hợp này.

Vì vậy, theo mình nghĩ, nếu gia đình bạn không hoàn toàn ủng hộ những việc mà bạn muốn làm hoặc đang làm, về tài chính lẫn tinh thần, nhưng họ cũng không ép buộc bạn phải đi theo định hướng của gia đình, hay tìm cách can thiệp vào mọi sự lựa chọn của bạn. Ngoài ra, gia đình có thể hoàn toàn không chu cấp tài chính cho bạn, nhưng không có món nợ nặng nề nào bạn cần phải hỗ trợ một phần hoặc gánh vác thay, và nhà luôn là nơi bạn có thể quay về mỗi khi cuộc đời gặp sóng gió, thì bạn nên biết ơn về điều đó. Quan trọng hơn hết, bạn có nhận thức về bản thân một cách đúng đắn.

Người ta thường nói là sinh ra ở vạch đích hay là vạch “gần đích”, nghĩa là xuất phát điểm của bạn cao, thì đời bạn đã sướng hơn nửa rồi, kiểu như là vừa sinh ra được trúng số độc đắc vậy đó, và ai cũng khao khát có được điều này. Theo mình thì trên đời này không có một sự hạnh phúc hay may mắn nào là trọn vẹn cả. Nếu có chăng nữa, thì số đó cũng cực kỳ quý hiếm. Vậy nên, đừng vì những mơ ước quá cao xa và hiếm có khó tìm, mà bỏ quên điều may mắn ngay bên cạnh mình.

Cấp độ may mắn thứ ba: Tình bạn chân thật + trải nghiệm tình yêu đáng nhớ

Mình cho đây là cấp độ may mắn xa hoa của một đời người.

Trên đời này, ngoài gia đình ra thì có những mối quan hệ rất khó tìm, và dù tìm được rồi thì cũng rất là khó giữ. Tình bạn và tình yêu cũng là những mối quan hệ quan trọng đối với một người. Thật sự, sau khi bạn đã trải qua một số chuyện trong đời, bạn sẽ hiểu được cuộc sống này áp lực như thế nào, sẽ có nhiều chuyện bạn không nói được với ai cả, kể cả với gia đình. Do đó, nếu bạn có một người bạn thân thiết gắn bó nhiều năm, kiểu gọi một cái là tới ngay. Họ sẽ luôn tìm cách gặp gỡ bạn và duy trì mối quan hệ với bạn, dù có bao nhiêu bận rộn hay xa cách, thì đây là một sự may mắn lớn. Vì có nhiều bạn thì dễ, nhưng để có 1 người bạn thực sự thì mấy ai trên đời có được.

Về khía cạnh tình yêu, nếu chuyện tình của bạn đi đến một kết quả viên mãn thì là chuyện quá tốt đẹp, không còn gì để bàn. Tuy nhiên, điều mà mình muốn nhấn mạnh ở đây là dù bạn không có một chuyện tình kết thúc có hậu, nghĩa là kết cục dang dở, hoặc là bạn phải đau đáu rất nhiều vì nó trong một thời gian dài, thì điều đó cũng chưa hẳn là một điều quá tồi tệ.

Tình yêu là một phạm trù rất rộng, và muôn màu muôn vẻ, nên chắc chắn chỉ có người trong cuộc mới có thể cảm nhận rõ nhất. Có thể bạn chia tay đối phương vì cảm nhận được chuyện tình này sẽ không đi đến đâu, dù bạn vẫn còn thương người ta, và bạn cảm nhận được rằng đối phương vẫn còn thương bạn. Tuy nhiên, bạn hiểu rằng chỉ tình yêu không thôi thì không đủ để hai bạn có thể xây dựng hạnh phúc gia đình, và tự tin gìn giữ tổ ấm đó. Trong khoảng thời gian yêu nhau, cả hai đều rất nghiêm túc, và bạn cảm thấy rất hạnh phúc trong mối tình này.

Những mối tình như vậy, dù sau này có đi đến kết cục chia tay đi nữa, thì theo mình đó cũng là một sự may mắn trong một kiếp người, vì đơn giản là không phải ai cũng được trải qua một tình yêu đẹp như vậy. Sự may mắn ở đây là bạn đã từng có một mối tình đẹp, tuy là nó đã tan vỡ, nhưng đối phương xứng đáng với tình yêu mà bạn dành cho họ. Mối tình đó làm bạn nuối tiếc nhiều hơn là đau khổ, chỉ là chuyện nhân duyên nên không nói trước được gì cả. Có thể do 2 bạn có duyên nhưng không có phận, nhưng dù sao đó cũng là một lương duyên tốt đẹp, chứ không phải là nghiệt duyên.

Hoặc, bản thân bạn có thể đã trải qua nhiều mối tình, nhưng bạn cảm nhận được mình phù hợp với kiểu người như thế nào, và bạn vẫn đang tìm kiếm mẫu người đó. Cũng như khi bạn tìm công việc vậy, không phải đơn giản là tìm đại mà không suy xét bất kỳ điều gì được. Nếu bạn tìm công việc chỉ để kiếm tiền thôi, và không quan tâm tới sức khỏe tinh thần hay những phúc lợi và những yếu tố khác về môi trường làm việc, thì về lâu dài, bạn sẽ không sống nổi với công việc đó.

Một cuộc hôn nhân cũng tương tự như vậy. Nếu bạn thuộc kiểu người hiểu được điểm mạnh điểm yếu của mình như thế nào, và bạn muốn tìm một người phù hợp, có sự tương đồng ở một mức độ nào đó, cho đến khi gặp được đối tượng như vậy thì bạn mới lập gia đình, thì chắc chắn đó là sự may mắn, bởi vì không phải ai cũng đủ dũng khí và tỉnh táo để sống một cuộc đời như vậy đâu.

Tóm lại, theo mình, một người may mắn là khi bản thân người đó và gia đình của họ không bị mắc một chứng bệnh nan y nào, hay một căn bệnh nào đó mà khiến họ và người thân gặp bất tiện trong sinh hoạt hàng ngày. Gia đình họ có thể không hỗ trợ được cho người đó về mặt tài chính, nhưng họ có thể tự do lựa chọn con đường sự nghiệp và tình yêu của mình. Có thể là đôi khi gia đình với bạn sẽ có những mâu thuẫn, nhưng mà tựu trung lại, thì đó cũng chỉ là sự khác biệt trong tính cách hoặc thế hệ, hoặc họ chỉ nhắc nhở bạn thôi, chứ không có gây áp lực hay là ép buộc gì cả. Cũng như mỗi khi bạn gặp khó khăn hay trở ngại trong cuộc sống, thì gia đình luôn là nơi bạn muốn quay về nhất, và luôn là chỗ dựa tinh thần cho bạn. Bạn không phải mang trên vai gánh nặng tài chính nào của gia đình, có thể là gia đình bạn còn thiếu thốn nhiều thứ và cần sự hỗ trợ, nhưng sự hỗ trợ đó cũng không quá nhiều, và cũng không mang tính chất ép buộc dưới hình thức là một khoản nợ.

Một người may mắn còn là người hiểu được chính mình, hiểu được ưu khuyết điểm của bản thân, sống có mục tiêu, hay lớn lao hơn là có ước mơ lành mạnh để bản thân luôn nỗ lực trong cuộc sống. Quan trọng hơn hết, bạn cũng phải đang trên đường thực hiện ước mơ hoặc mục tiêu đó. Bởi vì ước mơ hay mục tiêu thì có thể là ai trong chúng ta cũng đều có cả, nhưng mà có can đảm để đi theo con đường đó thì thực sự không phải ai cũng có thể làm được. Ngoài ra, việc hiểu được chính mình rất quan trọng, vì việc này không chỉ giúp ích cho bạn về mặt sự nghiệp, cuộc sống, mà còn về mặt tình cảm nữa. Quan trọng hơn hết, bạn không cần phải có một ước mơ to lớn, một sự nghiệp hoành tráng, một người bạn tri kỷ hay một tình yêu lãng mạn viên mãn, mà đó là những trải nghiệm hoặc kỷ niệm tốt đẹp mà bạn đã từng có.

Dù bạn đang vật vã với sự nghiệp, với con đường tiến đến ước mơ của mình, hay bạn đã có từng có một tình yêu đẹp, từng có một tình bạn bền chặt, nhưng sau đó thì mọi thứ không còn nữa. Nhiều người có thể cảm thấy luyến tiếc, và thậm chí ước gì chưa từng xảy ra những chuyện này. Nhưng đối với mình, khi một người có những trải nghiệm như vậy trong đời, thì đó là một cuộc đời thú vị và đáng sống. Và có lẽ việc mà chúng ta hối tiếc, chỉ là cái kết thúc có hậu cho những ký ức đó, và tiếc cho những kỷ niệm đã từng có, chứ những trải nghiệm thì hoàn toàn xứng đáng. Vậy nên, mình thật lòng chúc mừng những bạn đang sở hữu những yếu tố trên.

Có thể vì một số lý do, nên đôi khi mình sẽ không thật sự nhận ra điều mình đang có. Nhiều năm về trước, mình đã từng có tất cả những điều này. Tuy nhiên, lúc đó mình không đạt được một thành tựu nào như mong muốn cả. Ngoài gia đình ra thì mình cảm thấy kiểu như vô sản vậy, mình chẳng có gì ngoài một cuộc sống hết sức bình thường và có phần buồn tẻ, nhạt nhẽo. Do đó, mình cảm thấy chưa đủ và tham lam muốn được nhiều hơn, cảm thấy tại sao chúng bạn mình được thế nọ thế kia, đồng nghiệp của mình làm được chuyện này chuyện kia, và những người mình mới quen biết thôi cũng đạt được những điều mà mình đang mơ ước hàng ngày.

Càng gặp gỡ nhiều người thì mình càng cảm thấy sao mình thiệt thòi quá, mình vô dụng quá, cũng đang cố gắng từng ngày mà sao chả ra đâu vào đâu, cứ tự hỏi khi nào mới được như người ta, cảm thấy kiểu như cuộc sống cứ đang dậm chân tại chỗ vậy.

Cho đến sau khi trải qua một số mất mát, cuộc sống không còn “tròn đầy” như trước nữa, không những không có thêm mà càng ngày càng mất dần những thứ đang có, thì mình mới cảm nhận được rõ sức nặng của 4 chữ “trân trọng hiện tại”.

Và có thể, dù sau này có đạt được những điều mà trước đây mình từng khao khát đi nữa, nhưng lại thiếu đi những mảnh ghép cơ bản của cuộc sống thì thành công hay thành tựu đó đã chẳng còn ý nghĩa trọn vẹn nữa. Vậy nên, mình thật sự mong rằng tất cả chúng ta sẽ đủ tinh tấn, giữ được sơ tâm và đủ bản lĩnh để vượt qua được những khó khăn trong cuộc sống, và gìn giữ được những điều quan trọng nhất đối với mình.

Tác giả: Lucy

%d bloggers like this: