Ánh trăng đêm mưa

Ngoài trời cơn mưa đang đổ xuống, mang theo cái lành lạnh đặc trưng của tiết trời mùa thu. Trong lòng tôi đan xen bao cảm xúc khó tả, lẫn lộn không nói thành tên. Chẳng biết có phải cái tiết trời của mùa thu, tiếng mưa rơi rả rích khiến tâm trạng tôi trở nên như thế. Hay do đã lâu rồi không được ngồi nhìn mưa, nghe tiếng mưa đêm nên đã quên đi mất những khoảng lặng trong lòng.

Ngay lúc này tôi thèm được cầm trong tay cốc café nóng hổi, vừa hít hà mùi café thơm lừng vừa nhấp từng ngụm từng ngụm. Ngoài trời chỉ có tiếng mưa va chạm vào mọi vật xung quanh tạo nên thanh âm hỗn độn. Bầu trời tối đen và xa thăm thẳm. Một đêm không trăng không sao khác xa với ánh trăng đêm rằm. Có ánh đèn điện của ngôi nhà hắt ra một màu trắng dịu nhẹ chẳng đủ sáng cả không gian xung quanh mà chỉ là một khoảng nhỏ trước cửa.

Ánh trăng đêm mưa

Vào những ngày mưa ánh sáng từ những ngôi sao và mặt trăng đã chạy trốn đi đâu mất. Để lại một bầu trời tối đen và u ám, chỉ còn những đám mây bao phủ, mang lại một cảm giác đơn lẻ trống vắng. Không gian xung quanh cũng trở nên im lìm, chỉ có tiếng mưa giúp xóa đi sự yên tĩnh đến nao lòng.

Những ngôi nhà cửa đóng then cài, mặc kệ cơn mưa kéo dài ngoài kia. Mọi ánh sáng cũng chạy trốn hết như để trốn chạy cơn mưa khỏi ướt. Chỉ còn đâu đó thấp thoáng ánh đèn nhỏ bé từ ngôi nhà nào đó, mang lại chút ánh sáng yếu ớt cho không gian nhưng cũng đủ để cảm nhận được có chút sự sống vẫn đang tồn tại nơi đây.

Cuộc sống hiện đại ngày càng phát triển nên đèn điện trở thành thứ không thể thiếu trong đời sống của chúng ta. Điện giúp ta rất nhiều thứ trong cuộc sống, khiến cho cuộc sống của chúng ta trở nên dễ dàng và thuận tiện hơn. Nhưng nếu nhìn ở góc độ khác cũng làm cho chúng ta đang mất dần đi một phần nào đó của tự nhiên.

Ngày thơ ấu cuộc sống của tôi chỉ xoay quanh ánh đèn dầu leo lét, quanh ánh sáng của những đêm trăng. Nhưng cũng có lẽ như vậy mà tôi mới biết đến những cảnh đẹp của ánh trăng. Vào những đêm mùa hè ánh sáng lập lòe của đàn đom đóm bay khắp nơi. Tôi thích ngắm chúng, đôi khi bắt chúng cho vào vỏ trứng để làm đèn. Rồi tôi được nghe ba tôi kể về câu chuyện của Trạng Nguyên Mạc Đĩnh Chi vì nhà nghèo không có đèn để học bài mà đi bắt đom đóm về làm đèn học.

Những ngày hè nóng bức không có quạt, chúng tôi thường ngồi ở ngoài sân hay hè hóng mát. Nhìn ngắm ánh sáng đêm trăng từ trên bầu trời cao tít. Thi thoảng thì ngồi đếm sao xem có bao nhiêu ông sao. Đôi khi có làn gió thổi qua mát rượi mà sung sướng. Cuộc sống nghèo khó thiếu ánh đi ánh điện chỉ đơn giản là như thế. Còn cả những đêm trăng ngồi nhìn ngắm vẻ đẹp của hoa quỳnh  đang dần dần nở. Nhìn bông hoa quỳnh trắng tinh hương thơm dịu nhẹ, man mát mà thấy lòng thanh thản. Chẳng thế mà chỉ cần hôm nào hoa quỳnh nở thì tôi đều không bỏ lỡ giây phút ấy.

Thế nhưng bây giờ khi đã quá chìm đắm vào thế giới ánh sáng nhân tạo ấy thì dường như những thú vui kia cũng bị mất đi. Tôi cũng không biết bao lâu rồi tôi chưa nhìn lên bầu trời cao xa kia có bao nhiêu ngôi sao, mặt trăng tròn hay khuyết. Hay có khi chỉ nhìn lướt qua rồi không để tâm mà quên luôn. Nhưng mặt trăng vẫn còn đó, vẫn tự mình mang ánh sáng ấy chiếu sáng khắp muôn nơi.

Hàng ngày chỉ cần khi màn đêm buông xuống, mặt trời không còn chiếu sáng thì là lúc mặt trăng làm nhiệm vụ của mình. Vẫn miệt mài cần mẫn mang ánh sáng của mình chiếu xuống mặt đất, cho nhân gian. Dù con người không quan tâm đến, không biết đến sự tồn tại ánh sáng của mặt trăng thì điều đó cũng không làm ảnh hưởng hay mất đi ánh sáng ấy. Một công việc không có ngày nghỉ, cứ tuần hoàn lặp lại theo lẽ tự nhiên. Có lẽ công việc ấy chỉ được nghỉ ngơi vào những đêm mưa.

Những đêm mưa không trăng không sao lại làm tôi nghĩ đến cuộc đời của con người có lúc thăng lúc trầm. Có lúc sẽ là ánh hào quang sáng rực nhưng có lúc sẽ là khoảng tối không lối đi. Dù vậy chúng ta vẫn luôn bước về phía trước với lòng tin vào ngày mai trời lại sáng, ngày mai ánh trăng sẽ trở lại và chiếu sáng nhân gian.

Đêm nay cũng là một đêm mưa, một đêm không có ánh sáng, không có trăng sao. Lại khiến cho cuộc sống thiếu đi cái gì đó, thiếu đi sự sống. Cũng có thể coi mặt trăng như một chiếc đèn không bao giờ tắt trong thế giới này. Một chiếc đèn đi cùng năm tháng, chứng kiến bao sự đổi thay của con người và mọi vật. Nhưng tôi lại tự nhủ thầm: “Thật cô đơn!”.

Ánh trăng đêm mưa

Khi tất cả mọi thứ xung quanh đều có chu kỳ của mình, đều có vòng tuần hoàn thì mặt trăng lại luôn bất tử. Có khi đó lại là niềm vui, niềm an ủi của mặt trăng khi được chứng kiến những thời khắc huy hoàng xung quanh mình. Nhìn từ trên cao thấy được con người đã phát triển như thế nào? Cỏ cây hoa lá từ lúc ra những mầm xanh đầu tiên đến khi kết thúc một vòng đời ra sao? Thấy được từng bước từng bước sự dịch chuyển của thời gian đã biến hóa như thế nào?

Đứng bên cửa sổ nhìn ra bầu trời tối đen, tôi chỉ mong ước rằng cuộc sống hay con đường tương lai của bản thân sẽ tràn đầy ánh sáng. Dù đó không phải là một con đường trải đầy hoa hồng nhưng luôn có ánh sáng để soi tỏ rõ con đường đang đi. Dẫu chỉ là tia sáng nhỏ bé nhưng cũng coi đó là kim chỉ nam để bước tiếp, để dũng cảm bước về phía trước và có niềm tin rằng cuối đường sẽ là thảm đỏ. Giống như trong thế giới của chúng ta luôn cần có ánh trăng soi sáng trong màn đêm.

Tác giả: Nguyễn Thị Tuyết

-TTKD- (Bút danh)

%d bloggers like this: