Bài học về nỗi sợ hãi và sự thay đổi đến từ câu châm ngôn của nhà văn Mark Twain và cô cháu gái 10 tuổi

Khi 16 tuổi, tôi đã quyết định rời quê hương ở Beaverton (Oregon), nơi mà tôi đã gắn bó từ khi sinh ra để đi New Zealand du học. Tôi chẳng hiểu tại sao lúc đó tôi lại quyết định đi học ở một đất nước xa xôi như vậy, hay lý do tại sao tôi lại muốn sống xa gia đình.

Trước khi giải đáp được thắc mắc đó thì ý tưởng này nhanh chóng được hiện thực hóa, và rồi đùng một cái, tôi phải nói lời chào tạm biệt với gia đình, bạn bè, bạn trai yêu dấu và chuẩn bị lên máy bay, đi giữa hai hàng ghế để tới vị trí ghế của mình, ngồi xuống và… nước mắt nhanh chóng rơi thành hàng trên hai gò má của tôi. Không thể kiềm chế được, tôi khóc ngày càng to, cho đến khi người đàn ông ngồi kế bên phát hiện. Ông ấy cố gắng làm tôi bình tĩnh lại bằng cách nhờ chị tiếp viên hàng không lấy cho tôi một ly nước.

Tôi cố gắng uống một ngụm nước nhỏ, nhưng vì tôi đang quá thổn thức nên tôi lại bị nghẹn. Ngay lúc ấy, tôi quyết định xuống máy bay, vừa khóc vừa chạy theo ba mẹ tôi, họ đang rất ngạc nhiên. Họ chẳng thể hiểu nổi hành động tôi đang làm và lúc đó và nhắc nhở tôi phải có trách nhiệm với những quyết định của mình. Để tôi bình tĩnh hơn, ba mẹ đã đưa tôi quay trở lại máy bay.

Ngoài sự khởi đầu đầy “drama” thì không có gì xảy ra nữa trong chuyến bay đó. Thành thật mà nói, tôi cũng chẳng nhớ nhiều về những gì đã xảy ra, chỉ nhớ rằng sau khi đến L.A, tôi đã gọi điện nhanh về nhà để thông báo rằng tôi đã hạ cánh an toàn. Những ký ức sau đó chỉ là đi bộ đến chỗ thuê nhà và nhìn ngó xung quanh, mặc dù lúc ấy tôi cũng chẳng chắc là mình đang tìm kiếm điều gì.

Sau đó, tôi nhìn thấy một tấm bảng ghi là “Chào mừng Tracy đến New Zealand” – chắc chắn đây chính là gia đình mà tôi sẽ sống cùng. Gia đình họ có 4 thành viên gồm: cha, mẹ, một cô con gái và một cậu con trai. Họ đưa tôi về nhà và chỉ phòng ở của tôi, cũng như đưa tôi đi tham quan một vòng ngôi nhà. Tôi gặp một vài người hàng xóm và một trong số họ là hiệu trưởng trường tôi theo học. Sau đó, tôi dùng bữa cùng gia đình.

Bài học về nỗi sợ hãi và sự thay đổi đến từ câu châm ngôn của nhà văn Mark Twain và cô cháu gái 10 tuổi

Ngày hôm ấy, tôi muốn kể lại những gì đã xảy ra trước giờ bay cho họ nghe, nhưng không, tôi không muốn bản thân mình lại tiếp tục khóc lóc. Những tuần đầu tiên ở đây, tất cả những gì tôi có là hàng nước mắt dài vô tận và nỗi nhớ nhà da diết – và cả màn tự tra tấn bản thân vì sự ấu trĩ của mình. Chắc chắn nếu tôi tiếp tục những suy nghĩ ấy thì tôi sẽ phải quay trở về nhà thay vì nức nở gọi điện về nhà một lần một tuần và trả phí điện thoại đắt đỏ.

Một lời khuyên thực tế mà tôi đã nhận được từ ông chủ nhà đó là tôi nên dừng ngay hành động khóc bù lu bù loa của mình. Nhưng tất nhiên nói luôn dễ hơn là làm. Một buổi tối, khi đang nằm trên giường và nghĩ lại tất cả những chuyện đã xảy ra với tôi, cố gắng sắp xếp nó lại sao cho hợp lý, tôi chợt nhớ đến quyển danh ngôn nhỏ mà mẹ đã đưa cho tôi trước chuyến đi. Tôi lướt nhanh qua nó và thấy có một câu trích làm tôi dừng lại:

“20 năm sau bạn sẽ hối tiếc vì những thứ bạn đã không làm nhiều hơn là nhớ đến những thứ bạn đã làm được. Giống như ném những trái bowling để biết được kết quả. Hãy nhổ neo khỏi bến và rong ruổi cùng những cơn gió. Hãy tìm kiếm, mơ ước và khám phá” (Mark Twain).

Câu nói đã làm cho tôi thoát khỏi những cảm xúc tiêu cực và suy nghĩ lạc quan hơn. Nhảy ra khỏi giường và nhìn lại bản thân mình trong gương suốt thời gian qua.

Không thể nói rằng nỗi nhớ nhà của tôi đã vơi đi sau khi đọc xong cuốn sách, nhưng thật sự là nó làm tôi thức tỉnh. Cũng nhờ đó mà tôi nhớ lại những cơ hội mà mình đã bỏ qua chỉ vì luôn nghĩ về quá khứ, không suy nghĩ tới những điều tôi phải làm ở hiện tại. Tôi biết giờ phút này tôi cần phải nắm lấy cơ hội lớn mà mình đang có, bắt đầu nhìn sự việc một cách tích cực hơn và hơn hết là ngừng hao phí thời gian cho những nỗi sợ hãi.

Bài học về nỗi sợ hãi và sự thay đổi đến từ câu châm ngôn của nhà văn Mark Twain và cô cháu gái 10 tuổi

Đúng như những gì bạn dự đoán, New Zealand bây giờ chính là một luồng gió mới để tôi bắt đầu thay đổi.

Câu châm ngôn của Mark Twain đã thúc đẩy tôi rất nhiều cả những năm sau này. Nó như là một điểm tựa cho các quyết định thay đổi cuộc đời tôi: bắt đầu du lịch nhiều hơn, có những định hướng mới trong công việc và các mối quan hệ của mình.

Khi tôi làm việc với khách hàng, nỗi sợ hãi thay đổi xuất hiện thường xuyên hơn. Nó tuy nhỏ nhưng ảnh hưởng rất lớn đến công việc của tôi và cảm giác sợ hãi đến trong vô thức.

Khi ai đó biết rằng họ phải thay đổi thì suy nghĩ giữ nguyên những lối sống quen thuộc chính là rào cản khiến họ không thể nào vượt qua được, và đó là một cái giá đắt đỏ cho những thứ sau này.

Thậm chí khi một người biết chính xác họ muốn làm gì và tin rằng có thể thực hiện nó thành công nhưng họ vẫn cảm thấy do dự vì những nỗi sợ hãi vô hình.

Dĩ nhiên, nỗi sợ là một phần không thể thiếu của con người. Chúng ta không thể sống như bây giờ nếu tổ tiên của chúng ta không đề phòng và vượt qua nỗi sợ hãi trước những móng vuốt sắc nhọn của loài hổ. Nỗi sợ hãi đó vẫn còn tồn tại đến ngày nay, vẫn gắn chặt với mỗi con người chúng ta, giúp chúng ta an toàn trước những mối nguy hiểm. Bất kỳ một “cảm giác không an toàn nào” đều sẽ dẫn đến sự đấu tranh và phản ứng bỏ chạy tự nhiên của con người.

Thử thách là việc xác định những gì mà chúng ta thực sự sợ hãi.

Bài học về nỗi sợ hãi và sự thay đổi đến từ câu châm ngôn của nhà văn Mark Twain và cô cháu gái 10 tuổi

Nếu chúng ta cảm thấy sợ hãi, chúng ta sẽ bắt đầu có những suy nghĩ muốn chống lại nỗi sợ đó. Chúng ta đang bàn về những chúa tể rừng xanh nguy hiểm hay mức lương chẳng hề thay đổi trong năm đầu tiên đổi việc. Chúng ta sẽ nói với bố mẹ rằng chúng ta muốn mở một quán cà phê thay vì tiếp tục theo học ngành luật.

Chúng ta đang nói về những mối đe dọa nhưng chúng chẳng hề có thật. Bạn luôn nghĩ rằng bạn không thể từ bỏ công việc bán thời gian để dành nhiều thời gian hơn cho những sở thích cá nhân vì bạn chưa làm xong bài tập môn toán. Nhưng hãy túm lấy nỗi sợ hãi đó – hãy nhận biết kẻ thù thực sự của mình.

Vài tuần trước, tôi gọi điện cho 2 đứa cháu sinh đôi của mình để nói về sự sợ hãi khi phải thay đổi. Đứa cháu nhỏ bé của tôi gần đây đã không đi tập thể dục nữa và đó là sự thay đổi rất lớn đối với nó. Chỉ mới 10 tuổi nhưng nó đã có 5 năm tập luyện thể chất, nó luôn nỗ lực hết sức và kiên trì theo đuổi đam mê thể thao.

Nó chỉ mong sau này có thể trở thành một huấn luyện viên thể dục. Nó biết rằng nó cần phải tiếp tục giấc mơ, nhưng nó phải đấu tranh với bản thân rất nhiều để có thể quyết định thay đổi. Nó tâm sự với tôi về lo lắng của bản thân khi phải nghe những suy nghĩ của người khác, rồi lo rằng cô em gái sinh đôi sẽ không đi tập cùng nó nữa. Hơn thế, nó cũng sợ quyết định này là một sai lầm, mặc dù nó biết đây chính là quyết định đúng đắn nhất của nó tại thời điểm đó.

Nó là bằng chứng sống của một sự việc mà tôi đã chứng kiến nhiều lần trong đời – thường xuyên suy nghĩ về sự thay đổi “đúng đắn” nào đó cũng không thể giúp bạn thay đổi bản thân. Hãy hành động thay vì chỉ liên tục suy nghĩ về nó.

Cuộc nói chuyện với cô bé đã làm tôi bất chợt nhớ đến câu châm ngôn năm nào, có lẽ nó sẽ có thể giúp mọi người đối diện nỗi sợ hãi tốt hơn và vượt qua nó để thay đổi.

Bài học về nỗi sợ hãi và sự thay đổi đến từ câu châm ngôn của nhà văn Mark Twain và cô cháu gái 10 tuổi

Nhân câu chuyện này, tôi cũng muốn chia sẻ lại một số câu châm ngôn mà tôi yêu thích:

• Nếu bạn cho phép nỗi sợ hãi khống chế mình, bạn sẽ an toàn ở vị trí hiện tại. Nhưng nếu bạn dám nắm lấy cơ hội và đương đầu với thử thách, bạn sẽ luôn tiến về phía trước.
• Thay đổi là cơ hội mới cho những điều tuyệt vời.
• Khi bạn ngại phải thay đổi một thứ gì đó quan trọng trong cuộc sống của mình, hãy nhớ rằng chỉ khi bạn chấp nhận rủi ro và thử thách, bạn mới có thể chinh phục được chặng tiếp theo của cuộc đời.
• Khi nỗi sợ bao trùm bạn, phải vượt qua chúng. Hãy dũng cảm và luôn luôn nhớ rằng, bạn không thể để nỗi sợ hãi khiến bạn chùn bước thực hiện những thay đổi mà bạn cần phải làm.

Và câu châm ngôn mà tôi đặc biệt yêu thích đó là:

• Thay đổi giống như đi tàu lượn siêu tốc. Bạn sẽ có rất nhiều cảm xúc. Lên rồi lại xuống, cao rồi lại thấp, trải qua những giây phút thăng trầm của hạnh phúc và đau khổ thì chuyến đi luôn có điểm dừng lại và bạn sẽ thấy vui khi nhìn lại những điều mình đã làm được.

16 tuổi, trên chuyến bay tới New Zealand, lẽ ra tôi đã có thể hành động khôn ngoan, huống hồ chi là tôi của phiên bản trưởng thành. Và nếu lúc nào đó bạn biết mình cần phải thay đổi – hoặc khao khát muốn làm điều gì đó – nhưng vẫn còn bế tắc với sự sợ hãi, tôi hy vọng bạn sẽ nhớ lại câu nói của Mark Twain …. hoặc câu chuyện của cháu gái tôi.

Nguồn: possibilitychange

Leave a Reply

%d bloggers like this: