Bận rộn là phương pháp hữu hiệu để chữa mọi “bệnh thần kinh”

Nếu bạn thường xuyên cảm thấy cuộc sống đầy gian truân, lòng người không thấy đáy, tình yêu bấp bênh vô định, cả ngày bạn ăn không ngon ngủ không yên, bạn không biết phải giải quyết mọi thứ như thế nào, thì có thể bạn chỉ đang….. rảnh quá mà thôi.

Bận rộn là phương pháp hữu hiệu để chữa mọi “bệnh thần kinh”

Viết văn về tình cảm lâu, sẽ thường nhận được đủ kiểu tin nhắn, ví dụ như “Gần đây bạn trai em không nhiệt tình bằng ngày xưa. Gọi điện, nhắn tin cũng không nhiều như trước đây. Em nhắn tin thì anh ấy trả lời rất ngắn. Hồi xưa anh ấy không như vậy. Em nghi ngờ anh ấy đã yêu người khác nên âm thầm kiểm tra di động của anh ấy, nhưng lại không phát hiện được gì. Chị Vãn Tình ơi, chị có thể phân tích giúp em được không? Rốt cục anh ấy có còn yêu em nữa không?

Lại ví dụ như: “Chị Vãn Tình ơi, năm nay em vừa bắt đầu đi làm. Em rất yêu quý công việc của mình, em thực sự hài lòng, quan hệ của em với các đồng nghiệp cũng rất tốt, nhưng vẫn có một người khiến em cực kỳ khó chịu. Hôm qua, em chạm mặt cô ta trong thang máy, bèn chủ động chào hỏi cô ta. Kết quả là cô ta lờ em đi. Đứng gần như thế làm sao cô ta có thể không nhìn thấy em. Em nghĩ đi nghĩ lại mà vẫn không hiểu rốt cục em đắc tội với cô ta bao giờ. Chị nghĩ em có nên chủ động hỏi cô ta hay không?”

Rồi ví dụ như: “Trong dịp lễ hôm trước, bạn trai tặng em một chiếc iPhone 6S. Em đăng lên trang cá nhân, thế mà có người nói là em đang khoe khoang, nhưng thực ra em không hề có ý đó. Em chỉ muốn biểu đạt tâm trạng của mình và thể hiện tình cảm với bạn trai thôi mà. Sao họ lại nói về em như thế. Chị Vãn Tình ơi, nếu chị gặp trường hợp như vậy thì chị sẽ giải quyết thế nào?”

Mỗi lần đọc được các bình luận này, phản ứng đầu tiên của tôi không phải là “nếu gặp phải chuyện như vậy thì tôi sẽ giải quyết ra sao”, mà tôi chỉ cảm thán: “Cô bé ơi, em rảnh thật đấy!”

Nói thật, tôi hoàn toàn cảm thông cho những nghi hoặc và phiền muộn của các cô gái ấy, cũng như rất thấu hiểu cho những khao khát muốn biết câu trả lời của họ, vì tôi cũng từng như vậy rồi. 

Nhưng hiện giờ, tôi không còn như vậy nữa. Nếu có người hỏi rằng tôi sẽ làm thế nào, tôi sẽ chỉ trả lời một câu: Bận rộn là phương thuốc hữu hiệu để chữa trị mọi “bệnh thần kinh”. Đây là câu nói tôi đọc được trong một cuốn sách self-help và cảm thấy nó hợp ý tôi nhất.

Không thể phủ nhận rằng tôi cũng từng là người mắc bệnh “thần kinh”. Lúc chưa mở tiệm Phỉ Thúy Vân Ý Hiên, cũng chưa có các diễn đàn hay mạng xã hội, công việc lại nhàn nhã, tôi còn ở cái tuổi đầy mơ mộng và chờ mong. Trong tưởng tượng của tôi, người yêu tôi phải đặt tôi lên hàng đầu. Tôi gọi điện thì trong vòng 3 giây phải nghe máy, dù bận đến mức chân không chạm đất cũng phải quan tâm tôi đã ăn cơm chưa, ngủ có ngon không, tâm trạng thế nào. Nếu không sao có thể gọi là yêu tôi được?

Quả thực thời gian đầu lúc mới yêu, ông xã tôi làm được hết, nhưng tiệc vui chóng tàn, đôi lúc gọi điện tới còn bị ngắt máy, thỉnh thoảng nhắn tin mà nửa ngày không hồi âm. Tôi cũng nghĩ ngợi vẩn vơ chứ, sao lại thế? Sao lại ngắt máy? Đang làm gì? Ở bên ai? Trước đây đâu có như vậy? Sao không trả lời tin nhắn? Chưa nhận được tin nhắn hay cố ý không trả lời? Thay lòng đổi dạ?

Có câu nói tôi đọc được trên Internet đại khái như sau: Nếu một người đàn ông thực sự quan tâm đến bạn, dù bận rộn tới mấy cũng tranh thủ lúc đi vệ sinh mà nhắn tin cho bạn, để bạn biết là anh ấy luôn quan tâm đến bạn. Tôi từng tin sái cổ câu nói này. Trên đời làm gì có ai bận rộn đến thế, bận tới mấy cũng phải ăn cơm, đi vệ sinh chứ! Bận rộn chỉ là cái cớ mà thôi.

Bận rộn là phương pháp hữu hiệu để chữa mọi “bệnh thần kinh”

Nhưng bây giờ, tôi chỉ muốn oánh cho kẻ viết bài đó một trận. Người viết bài này chắc chắn là một kẻ rảnh quá hóa rồ. Khi bản thân tôi biết thế nào là bận rộn, dù vào nhà vệ sinh, trong đầu tôi cũng chỉ nghĩ đến câu chữ văn chương, ngẫm nghĩ về thiết kế kiểu dáng ngọc bích, đủ thứ chuyện, chẳng mấy khi rảnh để nhắn tin cho đối phương rằng em yêu anh lắm, em nhớ anh lắm….

Đương nhiên đây là chuyện về sau. Lúc đó, chồng tôi bị tôi hành hạ khổ sở, nên nhắc khéo tôi: Lúc rảnh em có thể học tập nhiều thứ khác, cũng có thể ngẫm xem mình muốn làm gì, dù sao em vẫn còn trẻ mà.

Còn cô bạn Đương Đương sau khi nghe câu chuyện của tôi thì cô ấy bĩu môi, chỉ nói một câu: “Cậu rảnh quá đấy mà. Nếu đủ bận rộn thì cậu chẳng còn thời gian đâu mà nghĩ ngợi mấy chuyện này nữa!”.

Sau đó, tôi nghỉ việc, tập trung sáng tác, nhưng tôi vẫn thấy mình chưa đủ bận rộn. Thế là tôi sáng lập Phỉ Thúy Vân Ý Hiên, rồi mở ra diễn đàn “Sống bằng tất cả những gì ta có”. Tôi trở nên ngày càng bận rộn, đôi lúc bận tới mức quên cả ăn cơm. 

Tôi bắt đầu nếm trải sự bận rộn của chồng tôi năm xưa, dần tin rằng bận rộn có thể khiến người ta quên cả uống nước. Tôi không còn tin mấy lời kiểu như “Dù bận rộn tới mấy cũng tranh thủ lúc đi vệ sinh để gọi điện cho đối phương”, Bây giờ, tôi chỉ tin là khi hết bận người ta mới rảnh để gọi điện cho đối phương. Tôi chợt nhận ra, “bệnh thần kinh” của tôi không cần chữa mà tự khỏi.

Người bận rộn sẽ không có thời gian để suy nghĩ lúc này đối phương đang làm gì, cũng không suốt ngày nhìn chằm chằm vào điện thoại để chờ tin nhắn từ đối phương, càng không bao giờ nghĩ ngợi vẩn vơ lo được lo mất. Vì họ có nhiều chuyện cần làm, họ luôn sống rất phong phú. Trong sự bận rộn, họ dần tìm được giá trị và vị thế của mình.

Điều khiến người ta mừng rỡ hơn cả đó là những người mà họ tưởng rằng không quan tâm đến mình, lại trở nên quan tâm mình quá mức, những thứ mà họ từng tìm mọi cách để có được lại xuất hiện vô cùng dễ dàng.

Nếu bạn thường xuyên cảm thấy cuộc sống đầy gian truân, lòng người không thấy đáy, tình yêu bấp bênh vô định, cả ngày bạn ăn không ngon ngủ không yên, bạn không biết phải giải quyết mọi thứ như thế nào, thì có thể bạn chỉ đang….. rảnh quá mà thôi. Hãy nhớ rằng: Bận rộn là phương pháp hữu hiệu để chữa mọi “bệnh thần kinh”.

Trích sách “Khí chất bao nhiêu, hạnh phúc bấy nhiêu”

Ảnh: pinterest

Leave a Reply

%d bloggers like this: