Bầu trời

“Nếu như có một ngày, bạn thật sự quá cô độc cùng mỏi mệt mà chẳng biết phải làm sao, xin hãy ngẩng đầu và nhìn lên bầu trời.”

Khi nhịp sống ngày càng hối hả, áp lực mà con người ta phải chịu cũng theo đó cứ ngày một tăng. Trẻ nhỏ mệt mỏi trong những chồng sách vở, những tập đề thi và cả những lời so sánh chẳng thể bằng ai. Người lớn chơi vơi trong đủ thứ xung đột, trong công ty, trong gia đình và trong cả chính bản thân mình. Có lẽ, trong một giây phút nào đó của cuộc sống, tới ngay cả người lạc quan nhất, mạnh mẽ nhất cũng đã phải rơi lệ vì bất lực, vì mệt mỏi, vì chơi vơi.

Bầu trời

Điều này ắt hẳn khó tránh khỏi. Cuộc sống mà, không có chút khó khăn làm sao đủ vị được. Chỉ là, tôi hi vọng, sẽ chẳng một ai phải đắm chịu trong nỗi hoang hoải không tìm thấy lối ra.

Nếu như có một ngày, bạn thật sự quá cô độc cùng mỏi mệt mà chẳng biết phải làm sao, xin hãy ngẩng đầu và nhìn lên bầu trời.

Bầu trời hôm đó bạn thấy, có thể là một bầu trời thoáng đục vương mùi mưa xuân. Hãy nhìn xem một bầu trời đang nỗ lực ấp ủ những mầm non sự sống, vỗ về những cằn cỗi tồn tại. Và, thử nghe tiếng mưa khẽ, những lời thương yêu của thế gian đang chờ bạn đón nhận.

Bầu trời hôm đó bạn thấy, có thể là một bầu trời cao tít rực nắng hạ. Hãy nhìn xem một bầu trời đang không ngừng vươn lên, trao ánh sáng tới những nơi tận cùng tối tăm. Và, thử nhìn lên vòm trời rộng mở kia, cả một khoảng trời đang đợi bạn khám phá.

Bầu trời hôm đó bạn thấy, có thể là một bầu trời trong xanh quẩn quanh cơn gió thu. Hãy nhìn xem một bầu trời đang cố gắng điều hòa, lưu giữ lại những gì còn vấn vương. Và, thử hít lấy một hơi gió thoảng, nhận lấy cái ôm mềm vụt qua bên kẽ lá.

Bầu trời hôm đó bạn thấy, có thể là một bầu trời xám xịt sà thấp ngày đông buồn. Hãy nhìn xem một bầu trời đang gồng mình chống đỡ ngay giữa cơn say ngủ để vạn vật bình an nghỉ ngơi. Và, thử cảm nhận cái lạnh ngấm qua da thịt, để biết rằng bạn vẫn luôn ở đây, và bầu trời cũng vậy.

Nếu như có một ngày, bạn thật sự quá cô độc cùng mỏi mệt mà chẳng biết phải làm sao, xin hãy ngẩng đầu và nhìn lên bầu trời.

Hãy cứ yên tâm rằng, vào khoảnh khắc bạn ngẩng đầu nhìn lên ấy, bầu trời vẫn luôn ở đó, bên cạnh bạn, dõi theo bạn, trước nay chưa từng suy chuyển.

Có thể khi bạn đi tới những quốc gia khác nhau, bầu trời bạn đang nhìn sẽ thuộc không phận của những nước khác biệt. Vậy nhưng, tựu chung nó vẫn chỉ là một bầu trời, một bầu trời của Trái Đất, của con người. Không cần lo lắng, không cần hoang mang, chỉ cần bạn đi tới đâu, bầu trời ấy sẽ luôn sánh bước cùng bạn.

Cho dù ngày hôm đó bạn đã phải trải qua cảm giác tồi tệ thế nào, cứ yên tâm rằng bầu trời vẫn sẽ không sụp xuống. Bầu trời vẫn ở đấy, ngay sát bên bạn, đem những ánh sáng tích góp từ vũ trụ thăm thẳm gửi tới bạn cả khoảng không rực rỡ.

Trên thế gian này, mặc kệ thế nào, bạn chắc chắn sẽ không đơn côi.

Nếu như có một ngày, bạn thật sự quá cô độc cùng mỏi mệt mà chẳng biết phải làm sao, xin hãy ngẩng đầu và nhìn lên bầu trời.

Giờ hãy thử nhìn lên bầu trời, bạn có cảm nhận không? Bầu trời đang ôm lấy bạn đó!

Tự thuở xa xưa, thời vua Hùng dựng nước, cha ông ta đã có một quan niệm rất hay: Trời tròn đất vuông. Quan niệm này được thể hiện rõ nét trong việc tạo hình bánh chưng và bánh giầy. Bánh giầy đặt lên trên bánh chưng đại diện cho việc trời úp lên đất.

Bầu trời úp lên mặt đất.

Tựa như một vòng tay ôm lấy những con người đang hoang hoải giữa đất trời.

Vậy nên, khi bạn quá cô độc hay mỏi mệt, hãy cứ nhìn lên bầu trời, giang rộng vòng tay của mình, và cảm nhận vòng ôm mà thế gian dành tặng cho bạn. Vòng ôm ấy đong đầy tất thảy những yêu thương của những người yêu bạn, thương bạn, của vạn vật thế gian, của tạo hóa. Vòng ôm ấy chỉ thuộc về riêng mình bạn mà thôi.

Đời người chẳng phải là một giấc mộng dài hư vô.

Đời người là một hành trình chân thực với nhiều chặng đường cần đi.

Và trên từng cung đường ấy, bầu trời phía trên cao kia, sẽ luôn dõi theo bạn. Bởi vì, bầu trời ấy vốn dĩ vẫn luôn thuộc về bạn.

Họ tên: Nguyễn Thị Thanh Quý

Bút danh: Diệu Mến

%d bloggers like this: