Chờ chút nha.....

Bạn có thể biết được nhiều điều về một người nào đó thông qua cách họ đem đồ uống đến cho bạn.

“Bạn xứng đáng có người yêu khiến bạn vứt bỏ những dối trá và mang đến cho bạn hy vọng, cà phê và thơ.” – Frida Kahlo (“You deserve a lover who takes away the lies and brings you hope, coffee, and poetry“).

Cà phê và đàn ông

Tôi yêu cà phê nhiều như (hoặc có thể hơn) tôi yêu đàn ông. Tôi là một kẻ “đi sau thời đại”. Chỉ khi đã ngoài 20 tuổi thì tôi mới bắt đầu uống cà phê.

Thời trung học, tôi là một “tín đồ” của trà. Tôi uống trà sáng kiểu Anh với bạn trai người Nga của mình khi 16 tuổi. Anh ấy mua trà, loại lá rời và rót vào cốc. Tôi thích tiếng ấm đun nước “huýt sáo” và nhìn anh lướt quanh bếp với đôi chân dài và bờ vai rộng. Mạnh mẽ và nhanh nhẹn, nhưng vẫn lãng mạn và rất… Nga. Anh ấy biết tôi thích trà như thế nào.

Sau đó, ở tuổi đôi mươi, tôi tìm thấy cà phê. Và tôi không bao giờ quay lại uống trà (và cũng không bao giờ quay lại với bạn trai người Nga đó, vì anh ta đã làm tan nát trái tim tôi, nhưng đó là một câu chuyện khác).

Cà phê – thần dược của cuộc sống – tựa một loại thuốc chống trầm cảm tự nhiên phổ biến nhất, là loại nước dành cho những cuộc tình lãng mạn vô vọng.

Tôi không thể hoạt động, cũng không muốn hoạt động nếu không có cà phê. Một số người thích đọc lá trà. Tôi thì thích đọc bã cà phê, hay nói đúng hơn là “đọc vị hành vi qua cà phê”.

Cách một người đàn ông mang cà phê cho bạn như thế nào? Anh ấy có mang nó đến giường cho bạn không? Anh ấy có hỏi rằng bạn thích nó như thế nào không? Anh ấy sẽ làm theo cách anh ấy thích hay cách mà bạn thích?


Tôi từng hẹn hò với một người đàn ông lớn tuổi hơn mình trong một năm, và người này chỉ uống trà. Anh ấy thức dậy vào lúc bình minh vừa ló dạng và bắt đầu “điên cuồng” gọi điện. (Tôi không bao giờ biết anh ấy đang gọi cho ai, nhưng có vẻ đó là những cuộc gọi rất quan trọng). Tôi không biết làm thế nào anh ấy có đủ năng lượng để làm vậy sau khi chỉ uống trà. Sau đó, anh ấy thường mời tôi trà và tôi sẽ nói: “Không, cảm ơn anh”. Và tôi sẽ đi bộ đến Main Street ở Santa Monica, rồi dừng lại ở Groundworks để uống cà phê của riêng mình. Tôi gọi cho bạn của mình là Mindy và chúng tôi sẽ đi bộ ra biển, mặc váy ngồi trên cát và uống cà phê.

Sau đó, tôi hẹn hò với một người đàn ông luôn mang cà phê đến giường cho tôi. Anh ấy cũng pha cà phê rất ngon. Anh ấy luôn hỏi tôi thích nó như thế nào và luôn lắng nghe cảm nhận của tôi. Cả hai chúng tôi uống cà phê cả ngày.

Một lần, tôi vô tình làm đổ một ít cà phê lên giường của anh ấy và anh ấy bắt đầu nổi cơn thịnh nộ: “EM ĐANG NGHĨ CÁI GÌ VẬY?”

Tôi không thực sự nghĩ gì ngoại trừ: “Yay, cà phê!” Sau đó, anh ấy rất tức giận còn tôi thì hoảng sợ.

Chàng trai này luôn có cách nhắc nhở tôi về sự “tử tế” của anh ấy khi mang cà phê đến cho tôi. “Không có nhiều chàng trai sẽ pha cà phê cho em như thế này đâu…” anh ấy nói.


Cà phê và đàn ông

Tôi có một người bạn trai mà chúng tôi gặp nhau mỗi năm một lần. Cà phê của anh ấy không bao giờ có kem, vì anh ấy uống cà phê đen. Năm nào tôi cũng hỏi: “Lần này anh có dùng thêm kem không?” Và cũng từng ấy lần anh ấy trả lời: “Không”. Anh ấy thà uống rượu têquila còn hơn. Tuy nhiên, anh ấy rất quyến rũ và tốt bụng, vì vậy mỗi khi gặp nhau tôi sẽ uống cà phê đen với rượu tequila.

Người đàn ông cuối cùng tôi hẹn hò cũng đem cà phê đến tận giường cho tôi. Về cơ bản, tôi nghĩ rằng cả hai chúng tôi đều tôn trọng lẫn nhau. Chúng tôi hay đùa rằng: “Ai thức dậy trước sẽ pha cà phê!”

Anh ấy đã từng đến thăm tôi tại căn hộ của dì tôi ở thành phố New York. Và nhà dì tôi chỉ có cà phê nguyên hạt. Anh đã thử xay chúng và cuối cùng chúng bay ra khỏi máy và rớt xuống sàn. Không giống anh chàng điên cuồng mắng chửi khi tôi làm đổ cà phê, anh ấy và tôi đều “say sưa” trong sự hỗn loạn, và có điều gì đó đáng yêu kỳ lạ khi nhìn người đàn ông cao lớn này đang điên cuồng dọn sạch những hạt cà phê trên sàn nhà. Kỷ niệm đẹp nhất của tôi về anh ấy là chúng tôi đã cùng nhau cười nói vui vẻ khi uống cà phê trên giường. Và tôi tin rằng anh ấy không phải kiểu đàn ông có thể mang cà phê đến giường cho mọi phụ nữ. (Tôi đoán là mình không biết).

Thưởng thức cà phê trên giường giống như một lời hứa, nhưng hương thơm của nó đọng lại rất lâu.

Anh ấy thích cho bột nghệ vào cà phê của mình. Một buổi sáng, tôi nói: “Lần này anh đừng cho tinh bột nghệ vào cà phê của em nhé”. Anh ấy nói “okay” nhưng sau đó vẫn cho vào. Có thể đó là một sai sót nhỏ, nhưng vẫn là dấu hiệu chắc chắn rằng nhu cầu của tôi không quan trọng đối với anh ấy. Anh ấy làm mọi thứ theo cách của mình bất kể mong muốn hay cảm xúc của tôi là gì. Anh ấy luôn pha cà phê theo ý mình, dù có hoặc không có tôi.


Cà phê và đàn ông

Gần đây, tôi gặp lại một người bạn cũ mà tôi luôn có cảm tình. Rất lâu trước đây, chúng tôi đã từng có thời gian ăn chơi lu bù và rồi anh ta biến mất, sau đó chỉ xuất hiện lại khoảng một năm một lần để “check in”. Gần đây, tôi gặp lại anh ấy để đi uống cà phê. Anh không muốn ngồi một chỗ, vì vậy chúng tôi mua cà phê mang đi và dạo quanh làng Greenwich, trò chuyện cho đến khi mặt trời lặn rồi anh ấy dẫn tôi dạo quanh ngôi làng.

Tôi nghĩ sẽ tốt hơn biết bao nếu tôi có thể ngồi đối diện anh ấy khi uống cà phê và nán lại một lúc. Nhưng anh ấy không bao giờ muốn ở lại. Đôi khi, cà phê chỉ là lý do để giúp đêm đen trôi qua nhanh chóng. Nhấp một ngụm, nói một câu.

Anh ấy mất 5 năm để mời tôi uống cà phê – hơi muộn và vị cà phê đã hỏng.

Vì vậy, tôi vẫn đang chờ đợi. Đợi một người đàn ông biết cách pha cà phê vừa phải. Người chịu lắng nghe sở thích của tôi về cà phê và có thể vui vẻ mang đến cho tôi ly cà phê chỉ có: 1 chút sữa hạnh nhân hoặc sữa yến mạch, không đường, không xấu hổ, không giận hờn, chỉ yêu thôi. Người có thể gọi tôi là Princess & the Coffee.

Tôi có đang đòi hỏi quá nhiều không?

Nguồn: https://humanparts.medium.com/coffee-men-17e9283c2b2f

%d bloggers like this: