[Phim] “Cẩm Y Chi Hạ”: Cẩm Y Vệ Lục Dịch – Người khiến ta đau tim nhất

Cẩm Y Chi Hạ quả thực là bộ phim có sức “mê hoặc lòng người” nhất mà mình xem từ trước đến nay. Nó không xuất phát từ mức độ kỹ xảo cao siêu để gây dựng những cảnh làm cho người xem phải hô hào, tán dương. Điều đáng nói đầu tiên đó chính là việc thể hiện thành công tuyến nhân vật trong phim.

Chưa bao giờ có một bộ phim nào khiến cho mình cảm thấy thật sự đau lòng và nể các nhân vật như Cẩm Y Chi Hạ. Riêng đối với mình, u mê nhất có lẽ là bắt đầu từ hình tượng Lục Dịch – Cẩm Y Vệ vô tình nhưng bản chất vẫn thật vẫn là con người trọng tình cảm. Chỉ là có đôi chút biểu hiện“ trong nóng, ngoài lạnh” mà thôi!

Lục Dịch xuất hiện đầu phim là một con người vô tình, lạnh lùng thậm chí là tàn nhẫn. Hắn là Cẩm Y Vệ. Cẩm Y Vệ là lực lượng cận vệ thân tín nhất của Hoàng Đế nhà Minh trong lịch sử Trung Quốc. Đồng thời là cơ quan giám sát, thăm dò hoạt động của quan lại trong triều đình. Để đứng vào vị trí này, bất kể là võ tướng hay thị vệ thì cũng đều phải trải qua những khảo nghiệm vô cùng khắc nghiệt. Đó là chiến thắng tất cả những đối thủ (trước hết là giết hại “đồng bào” mình) và trở thành người cuối cùng mạnh nhất còn sống sót.

Bàn tay nhuốm máu biết bao mạng người, thậm chí là máu của người huynh đệ thân thiết nhất. Lục Dịch từ nhỏ đã chịu sự huấn luyện nghiêm khắc của cha, vượt qua những thử thách này, “đoạn tình tuyệt ái”, máu lạnh vô tình cũng là lẽ đương nhiên. Công việc hàng ngày của Cẩm Y Vệ là tra khảo hình ngục bằng những phương pháp thâm sâu và tàn nhẫn nhất. Lúc mới xem cảnh này ở đầu phim, ta quả thực đã cảm thấy có chút “ghê rợn” và “đáng sợ”.

Nhưng bản chất của Cẩm Y Vệ Lục Dịch có thực sự lạnh lùng như vậy? Đi sâu vào nội tâm hắn, ta lại thấy đây là con người đáng thương, cô độc. Lục Dịch tuy sinh ra ở vạch đích, vẻ ngoài cứng rắn, bất kể ai cũng không thể làm mềm lòng hắn. Nhưng không ngờ rằng, hắn đã phải chịu những đả kích rất lớn cả trong quá khứ lẫn hiện tại nghiệt ngã này.

Cẩm Y Vệ Lục Dịch - Người khiến ta đau tim nhất

Từ nhỏ đã chứng kiến cảnh mẹ chết ngay trước mắt mà không thể làm gì được. Bản thân hắn lòng đã đau như cắt. Ta còn nhớ trong phân cảnh bị mất trí nhớ trở về năm 16 tuổi. Lục Dịch một mình ngồi lau Tú Xuân đao của A Đức – bằng hữu thân cận, người anh em cùng tham gia tuyển chọn Cẩm Y Vệ, cùng Lục Dịch huấn luyện. Nhưng cuối cùng, để trở thành ngự tiền Cẩm Y Vệ, hắn buộc phải đoạn tuyệt tình cảm, chính mắt nhìn huynh đệ ra đi.

Đến cuối phim Lục Dịch vẫn là người đau khổ nhất. Người thương dần bị hủy hoại tàn nhẫn dưới tay kẻ thù. Cha qua đời rồi lại nhìn bằng hữu bị tra tấn đến chết để “bỏ xe giữ tướng”. Lại còn phải ngồi tù thay cha vì vụ án Hạ Ngôn năm xưa. Có thể nói, xuất hiện “ngầu” nhất đầu phim là Lục Dịch, cuối phim thảm nhất cũng là con người này.

Con người Lục Dịch tuy cứng rắn như thế, nhưng “Suy cho cùng người vẫn là người, có thực sự máu lạnh vô tình…?”

Nhớ có lần Thượng Quan Hi hỏi hắn “Trong lòng đại nhân cái gì mới quan trọng”. Lục Dịch trả lời: “Tình. Tình nghĩa. Cũng là tình thân”. Mẹ hắn mất lâu như vậy nhưng hắn chưa bao giờ quên được những tháng năm thuở nhỏ bên mẹ, cùng mẹ học đàn khúc Đào Yểu. Vật định tình của mẹ vẫn luôn đeo bên mình. Bất kể ai chạm vào cũng làm hắn tức giận.

Con người trọng tình cảm của Lục Dịch thể hiện rõ nhất trong mối quan hệ với Kim Hạ, người thương trong lòng hắn. Những tưởng sau khi mẹ hắn chết, không còn ai có thể làm hắn mỉm cười, cũng không còn ai có thể làm hắn khóc. Nhưng kể từ khi Kim Hạ xuất hiện, Lục Dịch bỗng trở nên dịu dàng đến lạ.

Chiếc vòng định tình hắn coi như sinh mệnh, đã sớm trao cho nàng Kim Hạ khi nàng đối mặt với tử thần. Quan tâm người yêu là một chuyện, hy sinh vì người mình yêu cũng là một chuyện. Lục Dịch chấp nhận sự chà đạp, yếu thế dưới trướng của Nghiêm gia nhưng quyết không để Nghiêm Thế Phiên làm hại Kim Hạ dù chỉ một chút.

Cẩm Y Vệ Lục Dịch - Người khiến ta đau tim nhất

Hóa ra, Lục Dịch khi yêu là như vậy, là sẵn sàng đánh đổi sinh mạng mà bảo vệ. Là không màng ranh giới địa vị để gần gũi nàng thêm một chút. Là ngày đêm vượt đường xa vì lo cho người thương gặp nguy hiểm nơi khói lửa binh đao dù thân mình đang bị thương nặng. Vì người yêu âm thầm hy sinh, buông bỏ cái tôi và sự tôn nghiêm quỳ xuống trước mặt kẻ mà hắn khinh bỉ nhất để cứu lấy nàng thoát khỏi “ái biệt ly”. Vì người mình yêu mà bất chợt rơi lệ…

Người như Lục Dịch một chút rung động đã là hiếm thấy. Vậy mà lại khóc vì Kim Hạ, chàng đau đớn và chỉ có thể tâm sự với rượu, chỉ dám âm thầm đứng nhìn, che chở người từ xa.

Nước mắt đàn ông mấy ai nhìn thấy.
Cũng thành dòng nhưng lại chảy vào trong.
Như sóng biển khơi cuồn cuộn trong lòng.
Giống bão tố như cuồng phong mùa hạ.”
(Tựa thơ Nguyễn Đình Huân)

Lục Dịch này, quả thật là con người sâu sắc. Ẩn sâu trong lồng ngực hắn vốn dĩ là trái tim ấm áp. Chứ không phải vẻ lạnh nhạt sắt đá ngoài mặt như lúc bình thường. Thật đáng để đấng nam nhi kính nể. Thanh xuân được gặp con người này trong phim, quả thực là không đáng tiếc…

Đông Phương Bất Bại

Leave a Reply

%d bloggers like this: