Chiếc đồng hồ

Tách cà phê đặt trên bàn gỗ, máy tính mở, bài tập dở dang.

Tiếng giáo viên hăng say giảng bài rè rè, hẳn là do đường truyền mạng.

Chồng sách từ lúc nào đã cao hơn đỉnh đầu, giấy tờ vương vãi, lộn xộn, ngổn ngang.

Và cả lời chào từ nàng gió, lời chào thoáng ra, đâu đó mang theo lời mời tinh nghịch.

“Mát thế này mà đi chơi thì thích lắm đấy, vẫn ở nhà à?”

Tôi làm gì có lựa chọn nào khác?

Chiếc đồng hồ

Cuộc sống trong mùa dịch thật kì lạ, nó vẫn diễn ra, tôi biết, nhưng lại như một chiếc đồng hồ tắt ngúm đặt cạnh một chiếc đồng hồ mới thay pin. Bên chạy, bên nghỉ, thật đơn giản, thật hỗn loạn. Cái vòng lặp của đồng hồ đang chạy bằng một cách nào đó thật nực cười. Ta thấy kim dài chỉ số một, đùa rằng nó sẽ nhanh đến số ba, số sáu, số chín, rồi trở lại như ban đầu. Thời gian thật nhanh, ta muốn nó chậm lại. Rồi sự tĩnh lặng của đồng hồ ngưng đọng bên cạnh làm ta ngứa ngáy. Sao kim dài không chạy? Sao tiếng tích tắc không vang lên? Tại sao…? Tại sao…?

Nếu hai chiếc đồng hồ biết nói, có khả năng nào chúng sẽ cười phá lên với loài người khó chiều không?

“Các người tạo ra đồng hồ mà không điều khiển được thời gian à?”

Hẳn nó sẽ nói vậy.

Hai chiếc đồng hồ khác nhau, ở trạng thái khác nhau, nhưng bằng nhiều cách, chúng đều chỉ về cuộc sống. Ở độ tuổi hai mươi, tôi thấy hai thập kỉ là quá ngắn ngủi. Hai thập kỉ của cuộc đời tôi chẳng hề biết mình đã lớn thế nào, bởi mọi sự so sánh chỉ mang tính tương đối. Tôi nhìn vị giáo sư già giảng về loài người từ những ngày còn sống trong hang động, tự hỏi hai mươi năm của mình có là gì so với loài người vốn đã tồn tại từ hàng triệu năm về trước. Tôi chẳng là ai cả, tôi chẳng hiểu cuộc sống mình là gì, vì sao mình ở đây, vì sao tôi lại suy nghĩ về điều này khi người người còn bận chạy cho kịp giờ chấm công giữa mùa đại dịch.

Nhưng mỗi người sinh ra đều có nguyên do của họ, tôi nào phải kẻ bị xã hội ruồng bỏ? Trên đời này hẳn tôi cũng là một ai đó: một người thích được gần gũi với bạn bè, thích được đi chơi, thích mặc lên người những bộ cánh mới…

Ồ, chẳng phải cũng lại một sự mâu thuẫn sao? Hai chiếc đồng hồ kia lại có lý do để cười, và tôi lại thêm một ngày tự vấn bản thân.

Cuộc sống, cho đến cùng nó là gì? Có phải giống chiếc đồng hồ đang chạy, sẽ có lúc kim dài chạm số ba, giễu cợt nói ngươi đã đi hết một phần tư cuộc đời rồi đấy? Ta buộc mình chạy hối hả để đến một độ tuổi nào đấy ta có những thứ cần thiết để so bì cùng bè bạn, ta đáp ứng kì vọng mà xã hội đưa ra, ta là mọi người mỉm cười vì tự hào hay nhăn mặt vì ghen tị khi được nhắc đến… Nếu đây là cuộc sống, chẳng phải ta đã quá gắng gượng?

Không, tôi không nghĩ Chúa trời đưa loài người vào guồng quay như vậy và gọi đó là cuộc sống.

Nhưng nếu cuộc sống không phải là một guồng quay, một vòng lặp về những giai đoạn trong kiếp luân hồi giống như những cây kim trên đồng hồ đang chạy, có khả năng nào nó giống như chiếc đồng hồ tắt ngúm, khi mọi khoảnh khắc, hơi thở, cảm nhận, tất cả trong một thời điểm đều có cảm giác như ngưng đọng?

Cũng có thể chứ, ta đâu thể biết được mình hôm nay lớn hơn hay già hơn hôm qua? Hôm qua cũng là sống, hôm nay cũng vẫn sống, dường như chẳng điều gì thay đổi cả. Chỉ khi ta nhìn lại cả một quãng đường xa, ta mới biết mình đã từng bé nhỏ thế nào.

Chiếc đồng hồ

So sánh bản thân của một tháng trước, tôi hầu như chẳng thấy gì nhiều. Chỉ đến khi những người quen đã quá lâu không gặp thốt lên câu nói: “Ngày xưa con bé có chừng này, non choẹt, mà giờ lớn quá”, tôi mới hiểu thời gian trôi nhanh.

Đồng hồ tắt ngúm dường như cũng có chiến thắng của riêng mình, nhỉ?

Nhưng không phải một chiếc đồng hồ không chạy là một chiếc đồng hồ chết sao? Lại mâu thuẫn, lại lộn xộn, cuộc sống sao có thể gói gọn trong một chữ chết? Lời giảng viên đã không còn lọt vào tai tôi nữa, tâm trí của tôi lượn lờ giữa dòng xe cộ, với mỗi giây trôi qua những chiếc xe lại nhích thêm một chút, chiếc xe đỏ bị cảnh sát chặn, tôi thầm mong chủ xe mang đủ giấy tờ.

Chiếc xe cứu thương vụt qua, kêu inh ỏi.

Thanh âm ấy như giáng vào đầu tôi một cú đau điếng, đau đến rợn người.

Phải rồi, dịch bệnh – thứ vi rút bay nhảy khắp nơi và cười nhạo loài người đang cố thoát khỏi nó. Nó như một tác nhân khiến chiếc đồng hồ khỏe mạnh bỗng mệt mỏi chẳng buồn động đậy nữa. Vậy ra đó là một chiếc đồng hồ chết, một dấu hiệu cho sự kết thúc của cuộc sống.

Thời gian trôi cũng không đại diện cho cuộc sống, thời gian ngưng đọng càng không, vậy cho đến cùng cuộc sống là gì?

Tiếng xe cứu thương tan dần rồi từ lúc nào đã biến mất, hình ảnh người bệnh trên chiếc giường trắng giành giật từng hơi thở lờ mờ hiện lên trong tâm trí tôi, lập lòe như ánh lửa.

Có lẽ ở cái giây phút mà tim vẫn đang đập, lá phổi vẫn đang phồng lên vì không khí và các giác quan vẫn còn ở đây, đó là cuộc sống.

Tác giả: Nguyễn Phạm Khánh Vy

%d bloggers like this: