Chó dại đáng thương

Sẽ ra sau nếu một ngày bạn bị mất đi trí nhớ, quên sạch mọi thứ xung quanh và đáng sợ nhất là bạn quên đường về nhà thứ bạn coi là điều quan trọng nhất với bạn? Nếu người thân chúng ta bị Alzhemer thì với chúng ta lẫn họ đều khủng hoảng đúng không ạ? Nhưng nếu bạn là chú chó bị bệnh dại thì bạn sẽ như thế nào? Tôi đã được chứng kiến một cảnh mà khiến tôi có một góc nhìn khác về những chú chó bị bệnh dại.

Chó dại đáng thương

Sáng hôm nay khi tôi thức dậy chuẩn bị ăn sáng, tôi nghe ba mẹ tôi nói có một con chó đen bị dại đi gần nhà. Ba mẹ tôi sợ nó sẽ vào nhà tôi bởi nhà tôi có nuôi hai con chó và trong đó có một con mới để được 5 em chó đáng yêu. Tôi chạy ra đứng trước cửa xem, một con chó với dáng đi loạng choạng mắt thì lờ đờ, miệng thì chảy nước vãi thậm chí là nó còn vừa đi vừa ị vừa tè nữa, trông thật đáng sợ. Ba mẹ tôi và hàng xóm nói rằng nó đã chạy vòng quanh chỗ nhà tôi lên khu phía trên rồi lại quay lại, thành một vòng lặp.

Tôi nghe mấy ông cụ trong xóm cũng đang đứng trong nhà xem nói là ”nó quên đường về rồi”, nhà nó ở cách nhà tôi không xa lắm nhưng nhường như nó không còn nhớ được đường về nữa. Nó cứ đi vòng vòng và nhường như muốn vào nhà tôi, tôi nghĩ do nó ngửi được mùi chó con mới sinh, thật ngạc nhiên là lúc đó mẹ tôi cầm chổi đứng đuổi nó đi canh không cho nó vào được nhà. Nó đứng khựng lại đứng nhìn mẹ tôi với một ánh mắt tuyệt vọng chắc lúc đó nó đã sợ hãi lắm. Tôi đã từng có một chú chó bị bệnh về mắt, một ngày bỗng nó không nhìn thấy được, mẹ tôi kêu nó vô ăn nhưng nó sợ hãi như con người đột nhiên không thấy ánh sáng vậy.

Nó cố dùng cái mũi nó để ngửi đồ ăn, nó loay hoay sơ hãi rồi không lâu sau nó co giật mẹ tôi gọi bác sĩ thì họ nói nó sắp chết rồi. Tôi thương con chó nhà tôi lắm, lúc nó hết co giật thì  nó sợ hãy nó đâm đầu chạy, chắc nó cũng không biết sao nó lại như thế nữa. Nó ngửi được mùi tôi, tôi đưa tay lên đầu nó để trấn an nó, dù nó rất hoảng loạng nhưng không hề cắn tôi hay làm bị thương tôi, nhìn nó rất sợ hãy như muốn hỏi tôi:” em bị làm sao thế ạ? Em sợ lắm “. Không lâu sau nó mất. Lần này nhìn thấy con chó dại đó, khiến tôi tội nó rất nhiều. Nó cũng đâu hề muốn nó bị bệnh, ở dưới quê tôi ý thức mọi người tiêm phòng dại cho chó thấp lắm, vậy thì nó bệnh là lỗi cho bản than nó hay do chủ nó?

Mẹ tôi đuổi, nó đứng khựng lại rồi sợ chạy đi, chứng tỏ lúc đó nó còn một chút ý thức của mình nếu không nó đã tấn công con người rồi, chắc nó đang sợ hãy lắm, nó muốn tìm đường về nhà nhưng sao hôm nay nó tìm mãi chẳng thấy? Nó cứ như thế chạy hết vòng này đến vòng kia, nó đấu tranh ý thức lắm, không được làm hại con người, đi tìm đường về nhà chủ nhân nó, cái nơi mà với loài chó là tất cả. Vì nó không phải là chó nhà tôi với lúc nó đang bệnh chạy như thế không ai dám lại gần, chỉ mong nó cách xa mình ra và tôi cũng như họ dành sự ích kỉ đó cho bản thân.

Chạy một lát rồi nó gục xuống thở thoi thóp ở cách nhà tôi không xa, nó cứ nằm như thế một hồi mà chưa chết. Sau đó tôi biết là chủ nó biết tin như thế, nhà đó đã chấp nhận cho xác nó cho ông gần nhà tôi hay nhậu nhè để làm thịt. Nó xem bạn là cả thế giới của nó, đến lúc nó chết nó vẫn không ngừng đi để tiềm đường về nhà ấy vậy mà chủ nhân nó lại không hề xót thương cho nó, đến một cái chết êm ái nó cũng không xứng đáng được hưởng cho cuộc đời cố gắng của nó sao? Nó kiệt sức và nằm bên lề đường. Bạn không thể tưởng tượng đâu, chủ nó không thèm đến nhìn nó một lần, nó bị ông nhậu lấy cây đập thẳng vô đầu sinh linh còn đáng thương ấy để ăn thịt. Ai chứng kiến cũng thấy khiếp sợ. Một kiếp làm chó của nó khép lại với cái kết cho cuộc đời không thể nào đáng thương hơn.

Qua cảnh tượng ấy tôi cũng không biết là mình đang suy nghĩ gì nữa. Nó bị bệnh dại như thế gây hại cho mọi người và càng chết sớm càng tốt. Nhưng có ai đã suy nghĩ cho cuộc đời của một con chó chưa? Nó muốn bị như thế sạo? Nó có xứng đáng được thương hại hay không? Vậy thì chúng ta trách ai bây giờ? Trách chú chó bị dại đó? Hay chủ nhân không chịu tiêm phòng cho nó? Hay những người chỉ biết đứng nhìn và giết chết nó? Trước khi biết trách ai thì tôi sẽ cho bạn một góc nhìn của một người từ nhỏ lớn lên ở nông thôn của Việt Nam.

Chó dại đáng thương

Mọi người cũng biết là từ lâu người Việt Nam có thói quen ăn thịt chó, tuy bây giờ không còn nữa do chúng ta dần cho cách nhìn đa chiều hơn và biết trân trọng người bạn bốn chân bên cạnh mình. Nhưng ở đâu đó cũng có khá nhiều những bậc trung niên trở đi thích ăn thịt chó. Cũng giống như bạn ăn hột vịt lộn từ nhỏ vậy, không ai bảo bạn là ăn thịt chó là chết hay như thế nào cả, một món ăn bạn thích bỗng nhưng mình ăn cái bị người ta chửi mình vậy mình sai hay sao?

Còn nếu bạn trách chủ nó thì tôi thử hỏi bạn: Nếu từ nhỏ bạn phải bươn chải cho cuộc sống này, được giáo dục không đến nơi đến chốn, lúc nào cũng bận tối mặt tối mũi kiếm miếng cơm cho gia đình thì bạn sẽ như thế nào? họ cũng thương nó đấy nhưng tình thương không đủ lớn có thể đi thú y hay ôm nó khóc thương như chúng ta được, ngay cả bản thân họ còn không được yêu thương cơ mà. Chỉ tiếc là sao họ không tiêm vaccine ngừa dại cho thú nuôi để đến nông nỗi vậy.

Tôi là một người yêu chó nhưng tôi cũng không thể làm gì được cho tình huống đó cả. Đáng thương nhất là chính chú chó ấy, nó hết mình vì con người vì chủ nhân vì cái thế giới mà nó coi là tất cả ấy vậy mà lúc nó chết lại là cái chết đau đớn nhất, thậm chí đường về nhà nó cũng không thể nhớ nỗi. Qua đây tôi cũng muốn nói về hệ thống bác sĩ thú y ở nông thôn cực kì khó khăn cũng như không lấy nỗi một vị bác sĩ thú y có tâm cả. Việc tuyên truyền về bệnh chó dại từ lâu đã được nhắc đến rất nhiều nhưng tôi nghĩ rằng có một biện pháp khắc khe hơn về vấn đề này hơn chứ không chỉ qua tuyên truyền trên TV.

Chó là người bạn trung thành tuyệt đối với chúng ta, hãy cho chúng cuộc sống tốt nhất mà bạn có thể, hãy đặt bản thân bạn vào vị trí của nó và đừng ăn thịt chó nữa! Bạn có thể bất công với chó của bạn nhưng chó của bạn sẽ không bao giờ bất nghĩa với bạn…

Tác giả: Trần Nguyễn Kim Ngọc

%d bloggers like this: