Chuyện quan trọng nhất là làm chính mình

Việc này có khó không? Phải nói, thật sự chẳng dễ dàng! Không những cần đủ dũng cảm, còn cần sự kiên định và nỗ lực rất nhiều. 

Nếu như phải đi một con đường khác biệt với người đời thì thành công là đáp án duy nhất để được công nhận.

Bản chất đầu tiên và sâu thẳm ở mỗi con người đều đơn thuần thiện lương, nhưng theo năm tháng, khi chúng ta lớn dần, va chạm, sức ép, hào quang cũng như tham vọng dần dần biến chúng ta thành những người xa lạ mất đi nhiệt huyết tươi trẻ thuở niên thiếu. Chúng ta lại trở thành kiểu người mà chính mình ghét nhất, điều này thật tồi tệ. Có một ví dụ so sánh rằng việc chiến đấu với những điều xấu như đánh quái vật mà điều quan trọng nhất chính là trên con đường chiến thắng đừng để bản thân trở thành quái vật. 

Chính vì lẽ ấy, việc quan trọng nhất với mình mà nói chính là tìm thấy được bản thân và được làm chính mình. Chặng đường này nói thì dễ, để gạt bỏ tạp niệm vững tin vào từng bước chân mình, thoát khỏi những cám dỗ và chuyên tâm làm chuyện bản thân muốn làm lúc nào cũng đầy tính thử thách.

Có một cuốn sách với tựa “Nỗi lo âu về địa vị” của tác giả Alain de Botton đã bàn về nỗi lo âu sâu thẳm nhất, thứ mà khiến con người ta không ngừng tranh đua và tìm kiếm sự khẳng định công nhận từ thế giới, đó chính là khao khát về địa vị. Và đây cũng là cội nguồn của việc chúng ta luôn nhìn nhận, đánh giá bản thân mình thông qua “cái đầu” của kẻ khác và rồi lại quên đi mất chính mình là ai, cố gắng vì điều gì và muốn trở thành một người như thế nào. Chúng ta thường khó lòng quên được những gì người khác đã phán xét về bản thân nhưng lại dễ dàng chất vấn chính mình mỗi khi đối diện với sự xét nét của kẻ khác.

Vậy, chúng ta có thực sự sống khi luôn chìm trong bủa vây lời khen chê và xu hướng tìm kiếm sự đồng tình của tất cả mọi người? Rõ ràng là không. Có một câu nói từ Vương Tuấn Khải bình phẩm về chuyện này như sau, nếu như làm hài lòng tất cả mọi người nhưng lại quên đi thỏa mãn bản thân thì nó cũng không được gọi là hài lòng “tất cả mọi người”.

Quả thật vậy, tư tưởng và lý tưởng sống của hàng tỷ người chẳng thể nào giống nhau, sẽ luôn có người yêu và người ghét cho dù bạn làm đúng hay là sai. Điều làm nên thành công của một người là khi họ tỏa sáng bằng chính bản thân họ, là điểm riêng biệt và chính thứ “bản thân” mà họ tìm kiếm, là chính họ. Không cần một biện pháp nhấn mạnh, không cần so sánh với bất kì ai, chúng ta cũng sẽ có sự đặc biệt thuộc về chính mình.

Trong thời đại này, sự tìm kiếm và chuyên tâm làm chính mình chính là phương pháp hữu hiệu để xua tan đi những áp lực vốn không nên đặt lên chính bản thân, chẳng hạn như những thêu hoa dệt gấm người khác vẽ cho chúng ta, những kỳ vọng mà chúng ta chẳng hề mong muốn bị áp đặt hay đơn giản chỉ là có thể theo đuổi đam mê mà bỏ ngoài tai tất cả dèm pha của người khác. Không phải kiểu thôi miên với bản thân rằng: “Rồi có ngày mọi người sẽ thích chuyện mình làm” mà là cho dù bất cứ chuyện gì xảy ra mình đều yêu thích bản thân và tự hào về con đường mình đã chọn, cho dù có người không thích thì đó vẫn chính là mình.

Người từng bị tổn thương, không nên đi tổn thương người khác. Chúng ta có từng giận hờn hay đúng hơn là căm ghét những ai chà đạp lên tâm nguyện của mình hay không? Những người cười cợt chuyện bạn làm bằng tất cả trái tim đều không dễ dàng nhận được sự tha thứ. Nhưng bao dung cũng chính là một chuyện quan trọng để “chính mình” luôn được giữ vững.

Bạn căm ghét họ và rồi tìm cách trả đũa, vậy thì bản thân trong vô thức cũng đã trở thành kiểu người mình từng ghét nhất rồi. Chẳng thể vì bản thân đầy rẫy thương tích mà cho rằng người khác cũng phải chịu những thứ tương đương. Nhân quả tuần hoàn, chỉ cần bạn luôn giữ được bản thân thiện lương thì ấm áp sẽ luôn đến, người sống không tốt nhất định phải trả giá mà bạn vốn dĩ chẳng cần phải mảy may bận tâm. 

Điều tuyệt vời nhất không phải bạn thắng bất kỳ ai, mà chính là bạn vượt qua được chính mình hôm trước. Và quan trọng là sau khi trải qua hết hỉ nộ ái ố, bạn vẫn chỉ là một người bình thường lúc đầu, tựa như đứa trẻ háo hức với thế giới này, như một thiếu niên dùng tất cả sức lực theo đuổi đam mê. Nếu có lúc nào đó bạn trách thế giới không đủ nồng nhiệt đáp trả, nhưng đó là bởi vì bạn cũng đã mất đi nhiệt huyết với thế giới này mất rồi. Tin rằng, chỉ cần bạn có tình yêu, sống đúng với chính mình thì khó khăn cũng chỉ là gia vị cho món ăn hạnh phúc mà thôi.

Love yourself and love your whole life because it is unique. 

Tác giả: Thu Huyền

%d bloggers like this: