Hạng hai có gì sai?

Chúng ta có thể dễ dàng đọc được những câu nói thúc đẩy động lực, tiếp thêm niềm tin, sức mạnh ý chí được chia sẻ rộng rãi trên các trang mạng xã hội, báo chí hay phim ảnh. Chính những câu nói, câu chuyện ý nghĩa đó đã giúp người đọc vượt qua được những thời điểm khó khăn, đem đến cho họ thêm niềm tin, động lực để tiếp tục đương đầu với những khó khăn và chính những câu nói, câu chuyện ấy cũng sẽ trở thành kim chỉ nam của cuộc sống họ.

Tuy nhiên, khi nhìn nhận những câu chuyện đó qua góc nhìn của bản thân, mình nhận thấy những nhận định được đúc kết sau những câu chuyện được chia sẻ ấy đôi khi lại có phần nào sai lệch. Ắt hẳn phần lớn mọi người đã ít nhất một lần biết đến hoặc nghe qua về câu chuyện người thầy và câu hỏi về đỉnh núi cao nhất thế giới nhỉ? Câu trả lời cho câu hỏi của thầy cũng thật đơn giản khi hiển nhiên ai cũng sẽ biết đến cái tên Everest, đỉnh núi được cả thế giới biết đến và công nhận về độ cao của nó. Vậy còn đỉnh núi cao thứ hai thế giới, đứng sau Everest thì sao? Khi thầy hỏi học sinh của mình câu hỏi này, câu trả lời thầy nhận được chỉ là sự im lặng. Đáp lại sự im lặng đó, người thầy đã nói với học sinh mình rằng sẽ không có ai nhớ đến kẻ đứng thứ hai cả và đứng thứ hai sẽ chỉ là kẻ thua cuộc.

Câu chuyện này đã được lan truyền và nhận được rất nhiều lượt bình luận, chia sẻ trên mạng xã hội, báo chí trong một khoảng thời gian khá dài. Thật đáng buồn khi khá nhiều bậc cha mẹ áp đặt điều này lên con cái của họ hay thậm chí là các bạn học sinh lại xem đó là chân lý và mục đích sống của chính mình. Điều đó vô tình khiến cho mọi người phải gánh thêm trên vai một gánh nặng khác mang tên áp lực thứ hạng, cấp bậc của chính mình cũng như về việc phải giành được hạng nhất, phải trở thành người đứng đầu trong các cuộc thi, chính gánh nặng này vô tình để lại sự thất vọng khi không đạt được thứ hạng cao nhất. Dần dà, khi tư tưởng đó đã ăn sâu vào suy nghĩ của một cá nhân thì khi trưởng thành chúng ta sẽ trở thành những con người hiếu thắng và chỉ nhắm đến vị trí dẫn đầu.

Vì những lẽ đó mà chúng ta quên mất đi một điều quan trọng rằng có thể khi đứng thứ hai chúng ta sẽ bị lãng quên bởi nhiều người, nhưng đối với gia đình, những người luôn yêu thương, ủng hộ chúng ta, họ sẽ luôn tự hào về thành tựu mà ta đạt được dù nhỏ hay to. Trong bóng đá, mọi người thường hay mặc định rằng sẽ chẳng có một ai nhớ đến đội bóng giành được huy chương bạc, tất cả những gì mà mọi người nhớ đến sau mỗi mùa giải luôn luôn chỉ có đội bóng vô địch. Nhưng đó chỉ là những gì mọi người luôn nghĩ, bằng chứng cho việc không nhất định phải đứng nhất mới được người khác nhớ đến chính là trận World Cup 2018. Trận chung kết giữa Pháp và Croatia và Pháp là đội tuyển chiến thắng chung cuộc. Tuy vậy, đội tuyển Croatia đã để lại trong lòng cho khán giả và người hâm mộ sự nể trọng và nuối tiếc vì sự kiên trì và bản lĩnh không hề kém cạnh đương kim vô địch World Cup 2018.

Chính từ đó cả thế giới đã biết đến đất nước mang tên Croatia, một đất nước nhỏ bé chỉ với gần năm triệu dân nhưng phong độ không hề thua kém bất kỳ đội tuyển của các quốc gia lớn khác. Bên cạnh đó, người hâm mộ đội tuyển Croatia đã vô cùng tự hào về những cầu thủ của họ bởi trong suốt mùa giải họ đã đem những trận đấu mãn nhãn cũng như chiến đấu hết mình trên sân cỏ. Vì thế, chúng ta cần phải thay đổi suy nghĩ rằng trong cuộc sống hay trong bất kỳ cuộc thi nào, hãy quan tâm đến quá trình thay vì kết quả. Bởi vì dù kết quả có ra sao, những bài học, những mối quan hệ mới mà chúng ta nhận được mới thật sự quan trọng.

Quá trình học hỏi và nỗ lực đóng góp công sức vào từng tác phẩm cuộc thi mới là thứ đáng được trân trọng, và chính sự cố gắng của chúng ta xuyên suốt quá trình này sẽ đóng góp một phần không nhỏ trong việc khai thác khả năng của bản thân chúng ta. Đừng quá lo nghĩ về thứ hạng, hãy quan tâm đến những điều mà ta học được từ những cuộc thi để rồi từ đó chúng ta có thể tự hào khi lại hành trang cuộc sống của chính mình lại có thêm nhiều kinh nghiệm hơn nữa. Hơn hết, những người thật lòng yêu thương ta sẽ luôn cảm thấy tự hào, hạnh phúc về mọi thành tựu mà ta đạt được. Cuộc sống vốn dĩ rất ngắn, vì vậy hãy sống thật hạnh phúc và đừng quá lo nghĩ về kết quả để rồi bỏ lỡ những điều tuyệt vời trên chặng đường chúng ta đi. Hãy luôn cảm thấy tự hào về bản thân dù cho kết quả có ra sao đi nữa, bởi vì hành trình chúng ta đã đi qua mới là điều đáng trân quý nhất.

Tác giả: Hoàng Nhi


CUỘC THI VIẾT “NHÂN SINH CẢM NGỘ

Nhân sinh là cuộc hành trình không hề dễ dàng, nhưng chính vì thế mà nó trở nên ý nghĩa hơn, tùy vào cách nhìn, cách nghĩ của mỗi người. Đời hối hả, nhưng đừng mãi chạy. Hãy dừng lại một chút để biết mình đã và đang ở đâu – như là cách để giúp chúng ta biết bản thân nên làm gì ở chặng đường tiếp theo.

Xem thông tin chi tiết về cuộc thi ở đây.

%d bloggers like this: