Kẻ cố chấp

Nhân sinh là những chuỗi ngày dài mang bao hồi ức, có thể hạnh phúc cũng có thể không nhưng chính những biến số ấy đã khiến con người ta trở nên trưởng thành hơn và giác ngộ ra nhiều chân lý trong cuộc đời. Và tôi – cô gái mang trong tim nỗi cố chấp khôn nguôi!

Kẻ cố chấp

Thời gian thấm thoát thoi đưa ấy thế mà đã 9 năm dài tôi nhớ nhưng một người trong vô vọng. Nhiều đêm tôi tự oằn mình ôm chiếc gối mà nhỏ giọng khóc thương cho phận duyên của mình. Kể từ khoảnh gặp gỡ người con trai ấy, nhìn thấy những trò nghịch dại ở lứa tuổi học trò cùng những màn chọc ghẹo kia mà tôi đã thầm khắc sâu anh ta nơi đáy lòng, Bạn bè tôi thường bảo với tôi rằng anh ta không giỏi, không đẹp cũng chẳng ga lăng, vậy tại sao tôi lại thích anh ta? Những lần như thế tôi chỉ biết cười trừ bởi vì đáp án chỉ có một chữ “duyên”.

Tất cả đều là duyên định do trời, làm sao tôi có thể biết được vào một thời điểm nào đó lại có một người bước ngang qua cuộc đời tôi và kể từ khi nào tôi đã không còn muốn rời mắt khỏi anh ta nữa. Nếu bạn cho rằng khi ấy tôi chỉ là một đứa trẻ không hiểu chuyện thì tôi chỉ có thể nói với bạn rằng ở bất kỳ một độ tuổi nào đó dù lớn hay nhỏ, dù trẻ hay già thì cũng sẽ có cho mình một nỗi lòng yêu thích về một người nào đó về một thứ gì đó và nào lúc ấy “tôi thích anh ta”.

Thế nhưng nhân sinh chưa một lần là dễ dàng và tình yêu tuổi học trò đó đã bị vùi lấp trong đống đổ nát cùng những mảnh vỡ nơi trái tim tôi. Anh ta chính là một kẻ xấu xa khi đã kể chuyện tôi thích anh ta cho cả lớp và kết quả chính là tôi nhận được những lời mỉa mai chọc ghẹo từ những người bạn cùng lớp, gương mặt khi đó của họ tôi mãi không dám quên. Tôi hận anh ta nhưng tôi hận chính bản thân mình hơn.

Sau tất cả những gì anh ta làm tôi vẫn yêu anh ta, một tình yêu đơn phương đầy nước mắt cứ thế mà bủa vây lấy tâm hồn tôi suốt chặn đường 9 năm dài đằng đẵng. Tôi thường ví von tình yêu của mình như loài hoa Bỉ Ngạn, khi cây lá thì mãi người ta vẫn không ngắm được hoa rồi đến khi đợi được cây ra hoa thì lá đã không còn nữa, hoa và lá vĩnh viễn mãi phân ly. Tâm trạng của tôi như hòa vào làm một với bài thơ về loài hoa Bỉ Ngạn:

“Lòng đã nở một nhành hoa Bỉ Ngạn
Nhìn Vong Xuyên đưa tiễn mấy dòng trôi
Cánh mong manh trói đời ta vô ảnh
Bờ nhân duyên xa tít tắp chân trời…”

“Lòng đã nở một nhành hoa Bỉ Ngạn
Nhìn Vong Xuyên đưa tiễn mấy dòng trôi
Cánh mong manh trói đời ta vô ảnh
Bờ nhân duyên xa tít tắp chân trời…”

Tôi đã từng rất nhiều lần dõi theo anh ta, tiếp cận anh ta qua những dòng tin nhắn trên mạng xã hội, tôi nói với anh ta rất nhiều lời bày tỏ tình cảm nhưng tất cả những gì tôi có gắng đều chỉ nhận lại con số không và bao năm nay tôi chỉ là một kẻ hoài cố chấp. Sau tất cả tôi vẫn là tôi ở một thế giới của riêng tôi và người con trai ấy cũng có thế giới của riêng mình – một thế giới mà tôi có cố cách mấy cũng không sao với tới được.

Từ những gì mà bản thân tôi đã trải qua thì tôi có thể khẳng định rằng không phải việc gì cũng “quyết chí ắt làm nên” mà tất cả đều có tạo hóa riêng của nó. Thứ gì của mình thì sẽ là của mình, không phải của mình thì cố gắng cách mấy cũng vô ích. Ông trời cho chúng tôi duyên gặp mặt nhưng lại không có nợ với nhau, tôi cũng đành chấp nhận. Tôi giờ đây cũng đã ít nhiều buông bỏ những chấp niệm, tất cả đều sẽ ở lại trong quá khứ và tôi sẽ gói ghém nó thật kỹ nơi trái tim mình. 

Tóm lại, Nhịp sống ngoài kia vẫn nô nức, dòng người cùng xe cộ vẫn ùa nhau tấp nập trên phố xá đông vui và tôi tin rằng tại một nơi nào đó sẽ có một người thật lòng yêu thương tôi – người ấy vẫn đang đợi tôi đến tìm. Nhân sinh ngắn ngủi thế nên từng khoảnh khắc xảy đến trong cuộc đời tôi dẫu là hạnh phúc hay buồn đau thì tất cả đều là những hồi ức đáng trân trọng. Hồi ức sẽ chỉ mãi là hồi ức, còn tôi vẫn sẽ là một cô gái hồn nhiên hướng đến hiện tại và tương lai tươi sáng. Cố chấp chỉ đến đây thôi! Tôi mệt rồi! 

Tác giả: Lê Thị Kim Xuyến

%d bloggers like this: