Kết nối với tâm hồn trong một thế giới đầy phiền nhiễu

Plutarch có câu: “Tâm hồn không phải là một cái chậu để đổ đầy, mà là một ngọn lửa cần được thắp sáng”.

Kết nối với tâm hồn trong một thế giới đầy phiền nhiễu

Chúng ta đang sống trong kỷ nguyên của công nghệ, nghĩa là TV và Internet đang dần cuốn tất cả tập trung của chúng ta bằng nhiều thứ khác nhau.

Những đoạn quảng cáo công phu chúng ta xem, những trang tạp chí đẹp mắt chúng ta đọc đều ngầm “dẫn dắt” suy nghĩ và hành động của chúng ta theo một hướng nhất định. Một màu sắc đặc biệt, một giọng nói nổi bật, một ánh mắt thu hút – tất cả đều được tạo ra cho một mục đích, một mục đích duy nhất: chúng ảnh hưởng đến tâm trí chúng ta.

Các ảnh hưởng đó tác động đủ mạnh, có thể khiến chúng thay đổi một vài suy nghĩ vốn có. Và chúng ta thậm chí còn cho rằng việc thay đổi suy nghĩ như vậy là hợp lý.

Trong cuộc sống thường ngày, có một điều cơ bản hầu như ai cũng biết: chúng ta được dẫn dắt để dành thời gian và tiền bạc cho những thứ chúng ta không cần. Các thông tin được lặng lẽ thấm dần vào tâm trí, chiếm vị trí của những thông tin vốn có một cách vô hình. Nó khuấy động mục đích, tình cảm và sự ảnh hưởng của chúng ta. Đây là tình trạng luôn hiện hữu trong chúng ta và mọi người xung quanh.

Chúng ta chờ đợi những mặt hàng mới, bộ phim sắp chiếu hoặc các chương trình truyền hình chúng ta thường theo dõi. 

Chúng ta cũng bị cuốn vào mạng xã hội, với ý nghĩa kết nối mọi người đến gần nhau hơn. Chúng ta chia sẻ mọi từ hình ảnh từ lớn đến nhỏ, từ ảnh gia đình cho đến bữa ăn vừa mới nấu.

Đăng các status về cuộc sống hằng ngày đem lại một cảm giác an toàn cho chúng ta, thậm chí đem lại câu trả lời: chúng ta là ai? Chúng ta biết chúng ra đang có một cuộc sống tốt đẹp khi có một ai đó nhấn like trên bài viết vừa mới đăng. Đó là lý do tại sao mạng xã hội luôn mong muốn mọi người chia sẻ, chia sẻ mọi thứ, và các giá phải trả chính là suy nghĩ thật, cảm xúc thật của bản thân.

Vì muốn nhận được những lời khen từ người khác, chúng ta quên mất việc nhìn nhận ý kiến của bản thân. Chúng ta quen việc hỏi người khác chúng ta là ai, không tìm ra bản thể thực sự của chính mình. Nếu họ nói chúng ta đã làm đúng, chắc chúng ta sẽ tin là vậy. Ngược lại, họ nói sai, chúng ta cũng không có can đảm để nói đúng.

Kết quả là chúng ta không có nhiều thời gian để xem xét hoặc ngẫm nghĩ lại mọi chuyện. Nếu có thể nhìn vào bản chất của mọi chuyện, chúng ta sẽ nhận ra cảm giác trống rỗng và sợ hãi. Không biết làm gì với nỗi sợ đó, chúng ta sẽ cố gắng để lấp đầy sự trống trải đó bằng sự chấp nhận hay tán thưởng từ bên ngoài.

Sự xuất hiện của “cảm giác trống rỗng” rất quan trọng. Đó là một dấu hiệu khi chúng ta không có sự kết nối với tâm hồn. Dấu hiệu này thường gây ra những đau khổ mà nhiều người từng trải qua trong cuộc sống.

Kết nối với tâm hồn trong một thế giới đầy phiền nhiễu

Vài năm trước, tôi vừa tốt nghiệp tại một trường đại học ở Mỹ. Thị trường việc làm thời đó rất khó nhằn, vì vậy tôi cần nhiều giúp đỡ để kiếm được một công việc tử tế. Và thời điểm đó, người giáo sư tôi ngưỡng mộ nhất trở thành người cố vấn của tôi. Trông có vẻ ông ấy đều biết mọi thứ, và tôi luôn muốn ông ấy cho nhiều lời khuyên.

Ông ấy tin rằng lĩnh vực tôi học chỉ có thể kiếm được một vài công việc loanh quanh trong trường đại học mà thôi, vì tôi còn là một học sinh quốc tế và cần phải yêu cầu có giấy phép cho làm việc của cơ quan chức năng.

Ông ấy nghĩ: để sống sót, tôi cần một cái bằng về lập trình, đặc biệt là các lĩnh vực phần mềm công nghệ cao. Mặc dù không dễ để lấy, nhưng mọi sự nỗ lực sẽ được đền đáp xứng đáng. Và nếu tôi vẫn không kiếm được một việc làm, ông ấy sẽ giúp tôi liên hệ với người có thể giải quyết tình trạng này. Và đó là quyết định của ông ấy.

Trong sáu tháng tiếp theo, tôi chi hơn một ngàn đô cho sách vở, giảng viên và đi lại để lấy được cái bằng về ngôn ngữ lập trình. Tôi đã thất nghiệp 6 tháng và không có đủ khả năng để chi trả tiền phòng. Tôi sống với bạn, và may là chúng thương tôi, cho tôi ngủ ở ghế bành và học hơn 12 tiếng mỗi ngày.

Và cái ngày sau kỳ thi, tôi phải nhập viện vì mất nước trầm trọng. Tôi đã sút 9kg chỉ sau vài tuần và cân nặng của tôi bây giờ chỉ còn 57kg. Rõ ràng, tôi không thể chi trả cho bảo hiểm sức khỏe vào lúc đó được, và tôi mất đến 2 năm để thanh toán hết số hóa đơn của bệnh viện. 

Khi giáo sư biết tôi làm bài tệ như thế nào, ông ấy nói với tôi rằng những cơ hội của tôi không đủ tốt và ông ấy không thể giúp tôi thêm điều gì nữa. Từ đó, tôi chưa bao giờ gặp lại ông ấy một lần nào nữa. Sau một tháng, tôi có kết quả và không ngờ là tôi đã đủ điểm đậu, nhưng mọi thứ đã quá muộn. Tôi đã kiếm được một công việc có lương vừa đủ để trang trải cuộc sống.

Sau vài năm, lòng tự trọng của tôi tiếp tục bị bào mòn. Và kết quả là tôi rời nước và qua Ấn Độ, sau 4 năm tôi vật lộn ở nước Mỹ.

Nghĩ lại, tại sao tôi lại tin người khác một cách mù quáng đến vậy? Và khi đối diện với lòng tự trọng của bản thân, tôi nhận ra tôi đã hoàn toàn đánh mất chính mình.

Tôi biết, ngay từ đầu, tôi không thích ngôn ngữ lập trình, nhưng trong khi quyết định những bước đi trọng đại, tôi lại ngó lơ đi ý kiến của bản thân cho tới khi mọi chuyện thành ra như vậy. Tôi đặt nhiều niềm tin hơn vào người khác về câu trả lời tôi là ai, chỉ bởi vì tôi cần một sự chắc chắn của người khác.

Đau khổ, không phải bởi vì ai đó cho tôi những lời khuyên tồi. Tôi đau khổ chỉ bởi tôi không có khả năng từ chối chúng. Tôi vẫn tiếp tục vùi lấp bản năng của mình, vì tôi nghĩ chắc sẽ không có vấn đề gì đâu.

Một dấu hiệu tốt trong việc không thể sống như chính bạn mong muốn là định mệnh của bạn sẽ giống như các sự phiền nhiễu. Và đến một ngày, phiền nhiễu sẽ giống như định mệnh đúng đắn của bạn.

Khi chúng ta gặp phiền nhiễu, chúng ta cảm thấy chán nản, rối bời và mất động lực. Chúng ta sẽ chỉ biết làm theo những con đường có sẵn của người khác.

Những bài viết trên mạng được sinh ra là để gây phiền phức cho chúng ta, khiến chúng ta đánh mất bản thân mình, và buộc chúng ta luôn ở trong tình trạng đó. Chúng cho chúng ta một câu chuyện mới sau khi chúng ta vật lộn với câu chuyện cũ. Giống như lấy đi đồ chơi yêu thích của một đứa trẻ và đưa cho chúng một cái mới. Khi đó, có lẽ chúng sẽ khóc. Đúng vậy, trẻ em cần phải khóc mà.

Chúng ta sợ phải khóc, sợ bị đau, sợ phải tìm kiếm con người thật của mình. Vì vậy chúng ta thường muốn bị phiền nhiễu, muốn bản thân bị đánh lạc hướng bằng nhiều sự giải trí bên ngoài.

Đó có phải là cách để tìm lại bản thân chúng ta? Là cách để cảm thấy tự tin về bản thân mình, hiểu được những cảm xúc, cảm giác và ước muốn của chúng ta một cách rõ ràng, để biết được điểm mạnh và các giới hạn của bản thân.

Tôi nghĩ có một cách. Đây là 3 bước trong quá trình giúp tôi tìm lại bản thân bằng chính tôi. Hi vọng, cách này cũng phù hợp với tình trạng của bạn.

1. Thấy những gì bạn thấy

Hãy dành thời gian để nhìn kỹ những gì bạn đang ở trước mặt bạn. Có phải bạn đang đọc bài này trên điện thoại hay máy tính không, và những khung cảnh xung quanh nữa? Hoặc, cũng có thể, bạn sẽ thấy những gì trí tưởng tượng của bạn tạo ra.

Kết nối với tâm hồn trong một thế giới đầy phiền nhiễu

Hầu hết thời gian, chúng ta nhìn mọi thứ một cách vô thức, giống như những việc xảy ra trong công việc hằng ngày, những điều bạn bè kể, hoặc những cảnh trong chương trình TV bạn yêu thích. Tại những thời điểm khác, chúng ta thường muốn nhìn thấy những điều chúng ta muốn.

Đôi mắt bình thường sẽ cho chúng ta thấy một điều thực tế, thường là sẽ khá bình thường, nhưng tâm trí của chúng ta lại khiến cách chúng ta nhìn chúng trở nên thú vị hơn.

Cho dù chúng ta nhìn một vật theo mong muốn hay vô thức, thì sẽ đem đến cho chúng ta sự thoải mái hoặc nỗi sợ hãi. Chúng ta tưởng tượng những kết quả không tốt sẽ xuất hiện và nghĩ cách để bảo vệ bản thân trong trường hợp tình huống đó, hoặc chúng ta sẽ tưởng tượng ra những kết quả tích cực giống như việc tận hưởng một kỳ nghỉ sắp tới vậy. Nhưng, cả hai kết quả đều chỉ xuất hiện trong tâm trí của chúng ta. Hiện thực sẽ không bao giờ có những việc như vậy.

Sự tưởng tượng luôn là một con dao hai lưỡi.

Giống như chúng ta thường khuyến khích những đứa trẻ không ngừng phát triển trí tưởng tượng, phát triển trí sáng tạo. Nhưng sự sáng tạo không phải chỉ đơn thuần là sự tưởng tượng mà, đúng không? Nó cũng sẽ thấy được những thực tế giống như những người khác, nhưng hoàn toàn theo một cách khác.

Chìa khóa chính là chúng ta có khả năng điều khiển trí tưởng tượng, khi chúng ta muốn, chúng ta sẽ thỏa sức sáng tạo, ngược lại thì không. Trái ngược với điều đó, sự tưởng tượng của chúng ta trở nên hiếu động hơn và những kết quả là hình ảnh liên tục trước mắt chúng ta. Như thế chúng ta đang mơ ngay cả khi chúng ta không hề ngủ.

Nếu chúng ta có thể ngừng sự tưởng tượng theo ý muốn, và chỉ thấy những gì đôi mắt bình thường thấy được, khả năng đó sẽ khiến tâm trí trở nên đơn giản hơn. Thư giãn và thu hút sự chú ý theo 1 cách tự nhiên, cho đến cơ thể của chúng ta. Sự chú ý của chúng ta thường từ những vật tồn tại trong tâm trí, cho đến những vật tồn tại trong cuộc sống hiện thực.

Bài tập nhanh: nhìn xung quanh nơi bạn đang ngồi. Nhìn mọi thứ trong căn phòng của bạn, không cần quan tâm đồ vật đó có quan trọng hay không. Hãy nhìn vào từng hình dạng, từng màu sắc, từng đường nét góc cạnh. Dành thời gian để nhận ra chúng. Nhìn vào đôi tay của bạn và kiểm tra một cách chặt chẽ.

Thực tế là tất cả mọi giác quan, không phải là sự tưởng tượng.

Điều này dẫn chúng ta tới bước thứ hai của quá trình.

2. Cảm xúc bạn đang có

Nếu có ai đó hỏi tôi: “Bạn có thể miêu tả chính xác được tất cả cảm xúc hiện có của bạn không?”. Và tôi nhận ra rằng đó là một câu hỏi rất khó để trả lời.

Kết nối với tâm hồn trong một thế giới đầy phiền nhiễu

Chúng ta thường xuất hiện nhiều cảm xúc trong cùng một thời điểm. Đôi khi chúng ta giận dữ nhưng cũng vừa buồn bởi vì áp lực từ những rắc rối trong cuộc sống. Đôi khi chúng ta vui vẻ với cuộc sống hiện tại nhưng vẫn không những khao khát một điều gì đó tốt đẹp hơn. Đôi khi chúng ta tràn ngập lòng biết ơn nhưng vẫn không ngừng kén cạnh những thứ khác. Cơ thể của chúng ta đáp trả lại những cảm xúc chúng ta có, thông qua những giác quan bình thường.

Khi lòng bàn tay của chúng ta nóng, chúng ta biết chúng ta đang bồn chồn, và khi nhịp tim tăng mạnh, chúng ta biết chúng ta đang hào hứng hoặc sợ hãi. Khi chúng ta lo lắng, hơi thở của chúng ta trở nên nặng nề hơn và cơ bắp căng cứng hơn. Khi chúng ta vui vẻ, chúng ta thở rất nhẹ nhàng và cơ thể được thư giãn. Lý do là, tâm trí nói với cơ thể về những gì chúng ta đang cảm thấy, dựa trên những gì tâm trí đang suy nghĩ.

Chúng ta đã quen với lối sống như vậy và chúng ta không bận tâm đến việc cơ thể chúng ta đang nghĩ gì. Như một thói quen, cơ thể chúng ta nghe lời tâm trí.

Ví dụ như, ngón chân nhỏ ở bên chân trái của bạn hiện giờ đang như thế nào?

Bạn có thể phân biệt cảm giác giữa hai ngón chân được không? Nếu không dễ, đó là vì tâm trí chúng ta chưa bao giờ quan tâm đến điều đó.

Bài tập nhanh: Nhắm mắt lại và cố gắng phân biệt hình dạng bàn tay của bạn bằng cách cảm nhận các xung điện trên da, và dòng máu nhẹ nhàng trong tĩnh mạch. Nếu bạn có thể phân biệt chỉ ngón tay trỏ, hoặc chỉ ngón tay cái, sau đó, bạn có thể trở nên nhạy cảm hơn với những gì bạn đang cảm thấy, cho đến khi bạn có thể cảm thấy toàn bộ bàn tay của bạn. Trong vòng hai đến năm phút, bạn sẽ cảm thấy nhịp tim của bạn và nhịp điệu của nó rung động qua bàn tay của bạn. Nếu bạn thực hiện được, không có gì phải  ngạc nhiên đâu, nó luôn ở đó thôi.

Lặp lại bài tập này với nguyên cả cơ thể bạn, có thể giúp chúng ta nâng cao sự thức tỉnh của cả cơ thể. Trong bài tập của tôi, đây chính là cách có hiệu quả nhất trong việc kết nối với con người mình.

Những gì bạn cần phải xem xét đó là bạn nghĩ gì về những giác quan này. Ví dụ, bạn bị đau, bạn có thể sẽ nghe được giọng nói của mình “Lại là một cơn đau khác sao? Tôi phải làm gì với nó đây?

Nếu tiếng lòng của bạn nói theo kiểu tiêu cực như vậy, không sao đâu. Chỉ cần bạn nghe một cách bình tĩnh là được.

Tiếng lòng của của chỉ cho chúng ta đến với phần tiếp theo trong quá trình tìm lại bản thân, đó là nghe.

3. Nghe những gì bạn nghe

Đó là những giọng nói của ai khi chúng ta tự nói chuyện với bản thân? Đó chính là giọng nói của chúng ta, là tiếng lòng của chúng ta, ít nhất cũng giống như những gì chúng ta muốn nghe, phải không? Người đang nói chuyện trong đầu tôi chúng là “bản thể của tôi”, và người nghe, chính là tôi.

Kết nối với tâm hồn trong một thế giới đầy phiền nhiễu

Các chàng trai, họ thích nói lắm đấy!

“Bản thể tôi” luôn chỉ những việc “tôi” phải làm, và những việc cần phải tránh. Ngay cả khi chúng ta đi lang thang một mình trên một ngọn núi, dành thời gian tận hưởng thiên nhiên, chúng ta vẫn nghe được tiếng lòng của chúng ta đang nói.

Nhưng tại sao lại là tôi và bản thể của tôi? Mọi người đều nghĩ tất cả chỉ là một?

Dĩ nhiên là một cá nhân, và chúng ta có thể thực hành theo cách này.

Bài tập nhanh: Nhắm mắt lại, và chú ý đến bất kỳ âm thanh nào phát ra xung quanh bạn. Khoảng 30 giây, nghe kỹ âm nào bạn nghe được. Sau đó, mở mắt.

Khi bạn đang nghe, có khi nào là tôi đang nói chuyện với tôi không? Hoặc đó chỉ là bài tập nghe thôi?

Khi bạn thực hiện bài tập này, sự không có sự chia rẻ giữa tôi và chính tôi. Tất cả đều là một! Trạng thái lắng nghe, cảm giác hoặc nghe thuần khiết đó là trạng thái kết nối.

Khi kết nối, chúng ta sẽ trở thành một thể thống nhất.

Vậy chuyện gì sẽ xảy ra khi chúng ta kết nối được với bản thân mình?

Khi chúng ta kết nối được con người thật của bản thân, chúng ta sẽ biết được bản chất của từng niềm vui, nỗi buồn, mong muốn, tham vọng và sợ hãi của chính mình.

Ví dụ, nếu nỗi sợ hãi nảy sinh, chúng ta sẽ nhận ra được một vài điều.

Kết nối với tâm hồn trong một thế giới đầy phiền nhiễu

1. Chúng tôi nhận ra rằng không có gì nguy hiểm hoặc thật sự tồi tệ  thực sự xảy ra cả, mọi thứ chỉ đều xoay vòng trong tâm trí của chúng ta mà thôi.

2. Nhịp tim của chúng ta thay đổi, các cơ căng thẳng khi nỗi sợ hãi nảy sinh.

3. Đó là “tôi” đang nói chuyện với chúng ta và nói với chúng ta phải sợ hãi.

Biết được những điều này, chúng ta đã đi trước một bước trước sự sợ hãi. Lần sau nó phát sinh, chúng ta có thể dự đoán mô hình của nó. Nếu không lo lắng hoặc suy nghĩ quá mức, bây giờ chúng ta có thể giải quyết vấn đề thực sự trong tầm tay, nếu có tồn tại!

Khi chúng ta được kết nối, bản năng của chúng ta cũng trở nên mạnh mẽ hơn, và chúng ta hiểu điều gì đúng và sai đối với bản thân. Chúng ta có thể đưa ra quyết định lớn một cách dễ dàng, không để hối hận vào sau này

Bốn năm trước, tôi có một cảm giác dai dẳng rằng tôi nên nuôi một con chó. Mặc dù không có kinh nghiệm nuôi một chú cún con, bản năng của tôi vẫn nói với tôi rằng tôi cần phải làm điều đó. Bố mẹ tôi và một vài người bạn của tôi đã phản đối rất nhiều. Họ nói, “Tôi không biết mình đang làm gì đâu. Tôi sẽ chán nản, bỏ cuộc và trả lại con vật xui xẻo đó vào ngày hôm sau mà sau mà thôi. ”

Lần này, tôi lắng nghe bản thân mình. Tôi tìm hiểu cách nuôi và chăm sóc thú nuôi, mặc dù khá tốn thời gian, nhưng tôi không hối hận chút nào. Hiện tại, tôi không biết cuộc sống của tôi sẽ ra sao nếu không có chú cún này. Có cu cậu ở bên, tôi trở thành một người tử tế hơn.

Kết nối với tâm hồn là một điều cần thiết cho mỗi người. Điều đó có thể giúp chúng ta tĩnh tâm và sáng suốt hơn trong thế giới hiện đại những đầy phiền nhiễu này.

Nguồn: tinybuddha

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

%d bloggers like this: