Khác biệt

Đã bao giờ chúng ta tự hỏi, tại sao chúng ta lại được sinh ra, và liệu rằng sự tồn tại của mình sẽ có ý nghĩa gì không khi bản thân chỉ là một con người “bình thường”, không đặc biệt, không giỏi giang, không xuất sắc?

Khác biệt

Tôi đã đi tìm câu trả lời cho thắc mắc này trong một khoảng thời gian dài đằng đẵng, từ cái ngày bản thân nhận thức được rằng mình đã lớn, rồi cũng sẽ phải bước chân ra ngoài xã hội để kiếm đồng tiền nuôi sống bản thân và gia đình như bao người khác. Đến lúc ấy, rồi chúng ta sẽ lại nhớ lại những tháng ngày tuổi thơ tươi đẹp được sống bao bọc, được vui chơi với bạn bè, vô lo, vô nghĩ, không chút áp lực.

Tôi ngày bé luôn tự hào vì là một đứa trẻ thông minh, học nhanh, biết nhiều, vì vậy mà tự cho mình cái quyền được kiêu ngạo, tự đắc trước nhiều người khác. Mặc dù chằng bao giờ nói ra thành lời, nhưng trong thâm tâm tôi vẫn luôn nghĩ rằng bản thân là nhất, ít nhất là giỏi hơn nhiều đứa bạn của tôi. Tôi cứ đắm chìm trong cái suy nghĩ ấy suốt những ngày học cấp một, cấp hai, rồi đến một lúc nhất định, tôi mới chợt bàng hoàng nhận ra, bản thân chẳng hề hơn ai là bao nhiêu.

Đó là ngày tôi bước chân vào cấp ba, với một phong thái tự tin, nhưng ngay lập tức bị lấn át bởi ảnh hào quang của những người xung quanh. Mọi người ai cũng rất giỏi, tôi tự cảm thấy họ như đều có một khả năng đặc biệt nào đó, sự xuất sắc nào đó mà bản thân không hề có. Còn có nghĩa lý gì khi bản thân biết nhiều thứ, nhưng lại chẳng hề xuất sắc ở một thứ nào cơ chứ?

Lúc đó tôi mới nghĩ rằng: “Sao bọn nó lại giỏi thế? Bọn nó thật sướng khi có bố mẹ giàu có để đầu tư cho nó nhiều thứ, sao mình cố gắng nhiều đến mức này rồi mà chẳng thể hơn được bọn nó?”. Tôi tự đắm chìm trong cái hận thù, cái ghen tị của chính mình. Đúng vậy, chắc hẳn nhiều người ở đây không ít lần thấy ghen tị với người khác như thế này, còn tôi, tôi thậm chí còn thấy bứt rứt và khó chịu vô cùng, tôi luôn cảm thấy bản thân không bằng người khác và đang trên đà thụt lùi.

Không chỉ thấy ghen tị với các bạn cùng trang lứa, tôi còn so đo với những đứa em kém tuổi mình, thắc mắc vì sao chúng nó lại xuất sắc như thế, hoàn hảo như thế, liệu rằng có phải do bọn nó bây giờ được sống trong cái xã hội quá phát triển nên bọn nó cũng phát triển nhanh như vậy không? Cứ thế, tôi dần trở nên tự ti, mặc cảm, thậm chí khoảng thời gian đó, tôi đã bị body shaming, và điều đó càng khiến tôi rơi vào áp lực tột cùng. Không dám chia sẻ với ai, tôi tự thu mình lại, cô lập bản thân và tự dành quãng thời gian dài để thả mình trôi dạt trong cái dòng tư tưởng: “Sự tồn tại của mình có ý nghĩa gì không?” mà không biết bến đỗ của mình ở đâu.

Nhưng, con người tưởng chừng như rơi vào tuyệt vọng thì không thể thoát ra được nữa, thì đó cũng chính là lúc tôi tìm ra một đam mê nho nhỏ giúp bản thân đã vượt qua được khoảng thời gian tiêu cực đó, đó là vẽ. Những lúc bản thân cô lập khỏi bạn bè xung quanh, thì tôi tự đắm chìm trong thế giới tưởng tượng của mình. Dường như lúc đó tôi sống chậm lại một bước, không còn lo nghĩ về những vấn đề tiêu cực xung quanh nữa, tôi thấy thật sự thoải mái khi được thỏa sức vẽ nên những thế giới, những viễn cảnh mà mình luôn mơ ước. Đó cũng chính là lúc tôi lại thấy rằng, hóa ra bản thân cũng có năng khiếu hơn người khác, nhưng sau những ngày để sự ghen tị ganh đua ăn mòn tâm trí bản thân, tôi không còn kiêu ngạo như xưa nữa.

“Tại sao chúng ta lại phải trở nên giống như người khác? Tại sao chúng ta luôn cho rằng bản thân quá “bình thường” và phải vội vã chạy theo và bắt chước người khác để trở nên giống như họ? Tại sao chúng ta phải luôn đeo đuổi một thứ gì đó mà vốn dĩ không thuộc chuyên môn và khả năng của mình?”.

Khác biệt

Hóa ra, con người chúng ta chẳng ai giống nhau cả, mỗi người đều có một khả năng riêng, một thế mạnh riêng, một sức hút riêng, thì tại sao nhiều người trong chúng ta lại đang vật vã cố biến bản thân thành một bản thể, bản sao của một cá nhân khác? Tôi lúc này mới thấm thía cái sự thật rằng: những người giỏi sinh ra không phải là để mình bắt chước mà là “học hỏi”. Đúng vậy, là học những kinh nghiệm của họ, học những bài học của họ, học những suy nghĩ của họ để biến những điều đó thành của mình, chứ không phải trở thành một bản sao thứ hai của họ.

Hóa ra suốt một thời gian dài, tôi đã luôn đuổi theo những thứ mà mình không có tố chất, để chính bản thân bị lạc lõng, mơ hồ không thể tìm được lối ra, và tôi chắc chắn nhiều bạn cũng đã và đang có những lo âu trong trí óc như vậy. Con người cũng giống như màu sắc vậy, chẳng màu nào giống nhau, vì thế mà mỗi bạn cũng là một khả năng khác nhau, bất cứ khoảnh khắc nào trong cuộc đời mà bạn tìm thấy một đam mê hay sở thích, hãy cứ theo đuổi nó, thậm chí là đầu tư thời gian cho nó. Thất bại không phải điều đáng sợ, mà đáng sợ hơn cả là phải làm những điều mà bạn không thích, nếu vậy khi có cơ hội, thì hãy nắm lấy cơ hội. Đối với tôi, khoảng thời gian để tôi tìm ra niềm đam mê cũng khá khó khăn, nhưng khi đột nhiên tìm thấy nó rồi, tôi thật sự hạnh phúc, và tôi thật sự thấy bản thân khác biệt.

Trong suốt quãng thời gian tôi chật vật vượt qua mặc cảm của bản thân, gia đình và người bạn thân của tôi vẫn luôn là một chỗ dựa tinh thần ấm áp nhất. Chúng ta sống trong xã hội bộn bề và vội vã mà chúng ta luôn vô tình quên đi những người thật sự đã luôn đồng hành và ủng hộ chúng ta. Tôi thật sự hạnh phúc khi có một gia đình luôn ủng hộ mọi quyết định của tôi, một người bạn luôn ở bên cạnh để tôi có thể thoải mái tâm sự về những ý tưởng điên rồ của mình.

Đôi khi chúng ta chẳng cần phải đi kiếm tìm động lực ở đâu xa, mà nó lại gần gũi ngay trước mắt. Mỗi ngày được ngồi bữa cơm bình dị với gia đình, được ngồi trò chuyện với bố mẹ về những dự định tương lai, đối với tôi đó là động lực, tôi lại càng hiểu rằng bản thân cần cố gắng hơn bao nhiêu. Chính họ là người đã luôn động viên tôi rằng: chẳng ai là hoàn hảo, và chẳng ai giống ai cả, mỗi người đều có điểm mạnh riêng, và cách mà chúng ta phát huy điểm mạnh đó mới là sự thành công của một cá nhân. Chúng ta bình thường, không có nghĩa chúng ta không thể thể hiện màu sắc riêng của bản thân.

Hãy cứ sống chậm lại một chút cũng được, hãy tận hưởng những điều nhỏ bé xung quanh chúng ta, rồi bạn sẽ ngạc nhiên rằng chúng có thể cho bạn nhiều cảm hứng và động lực tới mức nào. Lỡ như bạn có cảm thấy rằng bản thân thật tầm thường, kém cỏi so với người khác, đừng sợ hãi, đó chỉ vì bạn chưa tìm thấy thứ bạn thật sự yêu, lỡ như bạn có nản chí và nghĩ rằng bản thân cũng chỉ bình thường giống bao người khác, chẳng có gì nổi bật, thì hãy nhớ, con người từ khi sinh ra đã khác nhau, và chúng ta đều đặc biệt theo cách riêng của chúng ta.

TÁC GIẢ: ĐỖ PHƯƠNG THẢO

CUỘC THI VIẾT “NHÂN SINH CẢM NGỘ

Nhân sinh là cuộc hành trình không hề dễ dàng, nhưng chính vì thế mà nó trở nên ý nghĩa hơn, tùy vào cách nhìn, cách nghĩ của mỗi người. Đời hối hả, nhưng đừng mãi chạy. Hãy dừng lại một chút để biết mình đã và đang ở đâu – như là cách để giúp chúng ta biết bản thân nên làm gì ở chặng đường tiếp theo.

Xem thông tin chi tiết về cuộc thi ở đây.

%d bloggers like this: