09/04/2020

Lãng mạn là gì?

Lãng mạn là gì?
Ảnh: Kênh 14

Tôi vẫn luôn cho rằng, lãng mạn là phải tiêu tiền, tốn thời gian để lên một kế hoạch có chút phức tạp, làm những việc hết sức sến súa. Sau nhận thấy, thì ra đôi khi lãng mạn chỉ đơn giản là: Nhìn thấy người đó ổn, mình sẽ ổn, làm cho người ấy vui, mình cũng vui. Nếu người ta bình yên, đó sẽ là ngày nắng ấm.

Những thời khắc như thế, nhẹ nhàng mà ý nghĩa, không xa hoa cũng chẳng khoa trương, rất bình thường nhưng lại có thể vô tình chạm được đến linh hồn bạn.

Khi mới biết yêu, chúng ta có thể nhảy vào núi đao biển lửa. Vì yêu, thích một người, chúng ta có thể đem tặng cho đối phương tất thảy, cho dù thứ chúng ta có khi ấy không nhiều, chỉ cần người trong lòng mình vui, chúng ta nguyện hái cả sao trên trời cho người đó. 

Dần trưởng thành, không biết từ bao giờ, tâm tư đơn thuần đó gần như càng ngày càng trở nên xa vời, dường như trái tim cũng già đi, tình cảm đôi lứa, cái thứ tình cảm lãng mạn cho đi không cầu báo đáp cũng thưa dần, bắt đầu oán trách nhiều hơn, tính toán nhiều hơn, “tôi đã vì anh mà hi sinh nhiều như thế, anh đã làm được gì cho tôi?”.

Tại sao chúng ta lại biến thành như vậy? Và thành ra như vậy từ khi nào? Phải chăng chúng ta đã lớn rồi, trưởng thành rồi, không còn là kẻ ngốc của cái thời ngây thơ không biết gì nữa?

Đúng thế, xã hội giờ thực tế và thế giới của người trưởng thành tàn khốc như vậy đó. Phải trả một cái giá đắt cộng thêm thương tích đầy mình mới có được chúng ta của ngày hôm nay. Nếu không học được cách tự bảo vệ bản thân, ai sẽ khóc thương chúng ta đây?

Lãng mạn là gì?
Ảnh: heart2jeju

Nhưng lẽ nào chỉ vì sợ tình cảm thất bại mà có thể an ủi bản thân rằng: “May quá, hồi đó mình chưa hy sinh nhiều cho anh ta/cô ta hoặc nhiều như anh ta/cô ta?” Như vậy, chẳng phải rất đáng thương và…kỳ cục sao.

Bất giác tôi nhớ đến một câu nói khá thịnh hành trên mạng hiện nay: Trong tình cảm, ai nghiêm túc chân thành thì người ấy thua! Câu nói này trở nên phổ biến từ bao giờ, tôi không rõ, nhưng tôi nghĩ, tình cảm nếu không nghiêm túc chân thành, thì còn là tình cảm không?

Những lãng mạn nho nhỏ không đòi hỏi bất cứ điều gì của thời niên thiếu ngông cuồng, mới biết yêu, cảm giác ấy đâm chồi nảy mầm một cách hết sức tự nhiên. Cùng với sự gia tăng của tuổi tác, cảm giác đó không hề già đi, chỉ là sau khi chúng ta chịu quá nhiều tổn thương, nó đã được chôn sâu giấu kỹ, vùi lấp dưới tận đáy trái tim, không dễ dàng bộc lộ ra nữa.

Hai người ở bên nhau, nên có nhiều hơn những lãng mạn nho nhỏ đơn thuần, không đòi hỏi cũng không mưu cầu, để trái tim đối phương được ngọt ngào giật thót một cái, như thế thật tuyệt biết bao. Cuộc sống và tình yêu, cũng sẽ vì vậy mà tốt đẹp hơn chút ít.

Trích “Bình thản yêu trong thế giới hỗn loạn”

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

%d bloggers like this: