Max & Mary – Vì sao tình yêu của trẻ con luôn đẹp?

Đã rất lâu rồi, mình mới xem phim một cách nghiêm túc và viết về phim trở lại. Và dĩ nhiên, điện ảnh không bao giờ làm mình thất vọng và luôn khiến mình hiểu, tại sao mình lại say đắm nó.

Max and Mary - Tại sao tình yêu của trẻ con luôn đẹp?

“Max and Mary” đến với mình trong những thời khắc có lẽ phải nói là tồi tệ nhất trong cuộc đời. Mình đang vô cùng hoảng loạn, thất vọng, mất niềm tin vào bản thân và rất cô đơn, cần ai đó để tâm sự. “Max and Mary” xuất hiện như một lựa chọn, được đề xuất bởi Phê Phim, kênh Youtube yêu thích của mình. Đến với “Max and Mary” cũng bởi lẽ đây là một bộ phim hoạt hình, mình quả thật đã chán ngán xã hội này đến mức không muốn tiếp xúc thậm chí nhìn thấy bóng dáng sinh vật nào gọi là con – người nữa.

Có thể nói, đây là một khởi đầu trở lại với điện ảnh vô cùng đáng giá, may mắn đối với mình, khiến mình cảm thấy trân trọng cuộc sống này, muốn sống tiếp, muốn dành thời gian của mình tận hưởng, nâng niu những thước phim ý nghĩa này. Mình nghĩ, có lẽ đây là quyền năng mạnh mẽ và lí do tồn tại của điện ảnh chăng, khiến con người muốn sống và yêu sống hơn, vì điện ảnh vốn dĩ chẳng thể tồn tại nếu thiếu khán giả mà đúng không?

“Max and Mary” (2009) là một bộ phim hoạt hình của Úc được đạo diễn bởi Adam Eliot. Bộ phim có thể nói, gây ấn tượng về mặt thị giác vô cung mạnh mẽ. Mình không có đủ ngôn từ chuyên môn để miêu tả, nhưng bộ phim với tông màu âm u của nó, khiến mình cảm thấy vô cùng đồng điệu bởi nội tâm của mình giờ đây cũng bị giăng kín bởi một gam màu u tối.

Bàn về màu sắc chủ đạo của phim, mình không hiểu, tại sao một bộ phim hoạt hình, vì bản chất đó là một bộ phim hoạt hình, bất kể, đó có phải cho trẻ con hay người lớn, có phải đạo diễn nhà làm phim nên biết rằng họ có thể sử dụng nhiều màu sắc hơn? Mình nghĩ bản thân sẽ giải thích theo góc nhìn của mình, theo cách mình hiểu và nhìn nhận.

Đây là một bộ phim kể về hành trình tình bạn dài gần 20 năm giữa hai con người chênh lệch nhau về mọi mặt: khoảng cách địa lí, tuổi tác, tình trạng sức khỏe và cả địa vị xã hội. Tuy nhiên, ở họ có một mối liên kết bền chặt về tâm hồn, dẫu cho ngoại cảnh có tác động, họ vẫn là những con người có một tâm hồn rất hồn nhiên, ngây thơ, trong sáng, như một đứa trẻ, và ở họ, có sự khao khát thường trực muốn được chia sẻ, nói cách khác, muốn có một người bạn thật sự. Đó là Mary – một cô bé 8 tuổi đang sinh sống tại Úc. Và Max – người đàn ông trung niên 44 tuổi, mắc chứng tự kỉ và béo phì trầm trọng.

Mary, nhân vật đầu tiên xuất hiện trong khung hình. Mary có mái tóc đen ngang vai, nước da tái nhợt, cặp mắt kính quá khổ dù cô bé chỉ mới 8 tuổi, gương mặt rũ buồn và ít cười. Chỉ vài miêu tả đó thôi, bạn cũng sẽ đoán được, cô bé sẽ mờ nhạt trong mắt mọi người bởi ngoại hình không mấy nổi bật và trở thành đối tượng bắt nạt của bạn bè.

Đúng thế, Mary luôn bị bạn bè trêu chọc tại trường và dĩ nhiên, cô đơn trong ngôi nhà của chính mình. Mary bình thường như những cô bé 8 tuổi khác trên hành tinh này nhưng đặc biệt bởi lẽ cô bé cô đơn, giàu xúc cảm và đáng yêu, có thể nói là đáng yêu hơn cả những đứa trẻ 8 tuổi khác trên quả địa cầu.

Mary có một gia đình, cũng bình thường và cô đơn như chính Mary vậy… Một người bố suốt ngày quanh quẩn trong nhà máy cả cuộc đời mình, làm bạn với xác chết động vật, một người mẹ nghiện thuốc lá, nghiện rượu, nghiện ăn cắp vặt và có lẽ nghiện tất cả những thứ không tốt lắm trên cõi đời mênh mông. Bố và mẹ của Mary vô tâm, đắm chìm trong nỗi cô đơn của chính mình và bỏ rơi cô con gái bé nhỏ. Vì thế, Mary đặt tên cho mọi thứ xung quanh, và xem những nhân vật hoạt hình là bạn để thỏa lấp cảm giác trống vắng.

Mình nghĩ có lẽ, thế giới này cũng có nhiều đứa trẻ cô đơn như Mary vậy. Và chính sự cô đơn đó, đã xúc tác và tạo nên một bước ngoặt mới, một tình bạn thật đẹp ra đời, cô bé với những thắc mắc, những câu hỏi về thế giới xung quanh đã tìm được một nơi để gửi gắm tâm sự, dù nơi đó có vẻ không được gần và hợp lí lắm…

Max, luôn xuất hiện trên nền nhạc rũ rượi, ảm đạm, mệt mỏi, với khung hình chỉ là hai màu trắng đen, là một con người bên lề xã hội, bị bỏ quên và đang trượt dài trong cuộc đời của mình (có lẽ chính Max cũng không ý thức được sự trượt dài này của mình đâu).

Max mắc một chứng bệnh, gọi là bệnh tự kỉ, và cũng vì lẽ đó, ông luôn cảm thấy mọi thứ thật khó hiểu, và luôn nhìn nhận thế giới này theo nghĩa đen. Ông thấy nhân loại này thật phức tạp, đôi khi, họ nói những điều trái sự thật, đôi khi họ làm những điều thật tàn độc, và đôi khi họ còn làm ông tổn thương.

Max & Mary - Tại sao tình yêu của trẻ con luôn đẹp?

Max sống dựa vào tiền trợ cấp xã hội cùng những khoản lương ít ỏi từ những công việc nhàm chán và lặp đi lặp lại suốt ngày. Bạn của Max không ai khác chính là những buổi trị liệu tâm lí, những buổi nói chuyện ở câu lạc bộ “Những người béo vô danh”.

Cuộc đời của Max trải qua thăng trầm một cách bằng phẳng, ông luôn gặp rắc rối với thế giới này nhưng theo cách nào đó, được chứng bệnh tự kỉ bảo hộ, ông luôn vượt qua chúng một cách dễ dàng. Đây cũng chính là cách bộ phim thêm thắt những yếu tố hài hước nhẹ nhàng nhưng trào phúng và phê phán xã hội.

Có phải chúng ta, những con người bình thường cũng vậy không? Chúng ta đánh giá thấp, xem thường những người khác biệt hơn chúng ta, những con người bị xem là yếu thế và nhỏ bé hơn, chúng ta bị cuộc sống ăn mòn những xúc cảm và chẳng bao giờ chịu lắng nghe để thấu hiểu mọi thứ?

Chúng ta có phải đôi khi cũng kì lạ như ông gài cụt chân nhà hàng xóm, luôn sợ hãi thế giới vì những nỗi đau mang tên chiến tranh đã khiến ông tàn phế? Đừng như những người lớn trong phim, theo đuổi những thú vui vật chất vô nghĩa và sống cuộc đời cô đơn, cô đơn cả trong ngôi nhà của chính mình.

Và vì thế, mình nghĩ phim phản ánh xã hội một cách vô cùng chân xác và giàu cảm xúc. Những thắc mắc, tổn thương thường nhật của Mary được Max, một người luôn thấy thế giới này khó hiểu giải thích theo cách không thể dễ hiểu hơn, và bằng cách đó, Max đối diện với những kí ức đau buồn của mình và trở nên bình tĩnh.

Bộ phim khiến mình hiểu rằng, đôi khi, cách để giải quyết mọi việc là nhìn những vấn đề bạn phải đối mặt với con mắt của một đứa trẻ, như vậy đấy.

Vậy tại sao tình bạn của trẻ con lại đẹp?

Hai đứa trẻ của chúng ta (một người là trẻ con theo nghĩa đen, người còn lại thì là trẻ con trong thân xác của người lớn) chúng luôn hiểu rằng, một tình bạn đẹp, là một tình bạn chân thành, không toan tính, xuất phát từ trái tim và biết chia sẻ niềm vui, nỗi buồn.

Max viết gì, Mary tin tưởng và làm theo (dù đôi khi chúng mang lại cho cô bé những rắc rối kinh khủng), Marry chia sẻ gì, Max cẩn thận lí giải (dù đôi khi chúng khiến ông gặp ác mộng và bệnh tình ngày càng trầm trọng). Họ trân trọng và tận hưởng những chia sẻ của nhau, xem đó như một phần không thể thiếu trong cuộc sống của chính mình.

Có lẽ vì thế, thế giới hai màu đen trắng, chênh lệch như hai chiếc ti vi của Max, (một chiếc có hình nhưng không có tiếng, chiếc còn lại có tiếng nhưng không có hình) có nhiều sắc màu hơn. Bạn có nhận ra điều gì không? Max của chúng ta chỉ xuất hiện trong khung hình với hai màu đen trắng nhưng Mary và những lá thư, những món quà của cô là thứ duy nhất có màu trong khung hình của Max.

Max và Mary mang đến cho nhau những sắc màu, như mảnh ghép của một bức tranh không thể hoàn thiện dù thiếu bất kì mảnh vá nào. Họ còn mang đến cho nhau những cảm xúc kì lạ, nhất là đối với Max, ông dường như là minh chứng cho câu nói: “Sự yêu thương là liều thuốc tốt nhất”, khi ông đã có thể tập trung vào một thứ và có thể bộc lộ nhiều biểu cảm hơn.

Và điều quan trọng nhất, giá trị cốt lõi mà bộ phim mang lại cho mình đó chính là cách chúng ta chấp nhận bản thân. Mary luôn cho rằng cô xấu xí. Cô nghĩ rằng nếu xóa bỏ vết bớt trên trán đi, nếu cô thay đổi cách ăn mặc, cô sẽ được yêu thương và quan tâm. Nhưng không, xã hội này thật tàn nhẫn, họ chú tâm vào những thứ không hoàn hảo, vào những thứ xấu xí nhỏ nhặt hơn là nỗ lực, những thứ đẹp đẽ đang hiện hữu xung quanh.

Vết sẹo của Mary biến mất nhưng những gì chồng Mary quan tâm chỉ là vết bẩn trên giày cô. Điều này đã dự đoán cho một điều tất yếu, cuộc hôn nhân của Mary là cuộc hôn nhân không hạnh phúc, chỉ hoàn hảo bên ngoài nhưng trống rỗng bên trong, hệt như tình cảm của bố mẹ Mary vậy. Vậy theo bạn, Mary có nhận lấy cái kết giống mẹ mình: nghiện mọi thứ và cuối cùng là chết trong đơn độc?

May mắn là không… Chính Max đã mang Mary trở lại với cuộc sống này. Bạn biết đâu là điều đau đớn nhất trên đời này không? Đó là những người mình yêu thương, tin tưởng đang tìm cách thay đổi con người thật của mình. Và Mary đã làm vậy với Max khi gửi cho ông cách điều trị chứng bệnh tự kỉ mà ông mắc phải. Công trình nghiên cứu này đã đặt một dấu chấm hết cho tình bạn của họ và đẩy Mary vào trạng thái trầm cảm cũng như khiến Max chìm sâu trong cảm giác tức giận không lối thoát.

Max & Mary - Tại sao tình yêu của trẻ con luôn đẹp?

Nhưng sau tất cả, nhờ sự bao dung giữa những người bạn thật sự, mâu thuẫn đã được xóa bỏ, và Max trở về với Mary, và hai thế giới tưởng chừng không liên quan đến nhau ấy, đã hòa quyện lại vào những phút cuối, để lại cho chúng ta một khung hình ngập tràn sắc màu, vui tươi, hạnh phúc. Sau cùng, một người bạn thật sự, chỉ đơn giản là người có thể chấp nhận con người thật của chúng ta. Và chúng ta, cũng phải học cách thành thật với chính mình.

Max, đã hoàn toàn toàn đạt được những gì ông muốn: Chocolates, bộ sưu tập nhân vật hoạt hình và một người bạn thật sự. Mary cũng đã có được những gì mình muốn, nụ cười hạnh phúc của cô khi chứng khiến những lá thư suốt 20 năm qua được giữ gìn, nâng niu và trân trọng bởi một tâm hồn trong sáng, chân thành, không vụ lợi. Và cô hiểu, cô đã có điều mà tới cả những kẻ giàu có nhất thế gian cũng không thể có được: một người bạn thật sự…

Vậy là “Max and Mary” khép lại trong điệu nhạc vui tươi, réo rắc đầy hi vọng và là một trong những bộ phim ý nghĩa và nổi bật khi đề cập đến những tình bạn chân thành. Hãy là một đứa trẻ và trao đi những gì chân thành nhất của mình, bạn nhé! Và bạn, trong biển đời mênh mông này, đã gặp được người bạn nào như vậy chưa? Hãy chia sẻ câu chuyện của bạn cho mình nhé!

Sau cùng, mình muốn bày tỏ lòng cảm ơn chân thành đến bộ phim vì đã mang lại cho mình nhiều cảm xúc, và bằng cách nào đó, khiến mình muốn sống và hiểu hơn ý nghĩa của cuộc sống này.

Tô Gia Trân

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Back To Top
%d bloggers like this: