“Nếu cố gắng học, em sẽ khá”

Giờ ra chơi, tôi đang ngồi ở văn phòng thì một em trai bước vào rồi. Em cúi đầu chào tôi: 

  • Dạ em thưa thầy! Thầy nhớ em không vậy thầy?

Tôi mỉm cười :

  • Có phải em là Lâm không?

Lâm nói nhanh :

  • Dạ đúng rồi ạ! Em không ngờ thầy vẫn còn nhớ đến em.

Lâm ngồi xuống ghế rồi báo cho tôi biết em đang học trường Đại học Bách Khoa. Lâm nói: “Năm em học lớp 7, em học rất yếu môn toán. Mỗi khi làm bài kiểm tra thầy thường ghi lời phê là “Nếu cố gắng học, em sẽ khá”. Thầy còn thường xuyên dạy phụ đạo cho em, giúp em lấy lại căn bản môn toán. Chính thầy đã giúp cho em tự tin và em học ngày càng khá môn toán. Những năm học cấp 3, em học giỏi môn toán và cả môn vật lý, môn hóa học nên em thi vào trường đại học Bách Khoa ngành Công nghệ Thông tin. Ơn thầy không bao giờ em quên.

Em Lâm chuyện vãn với tôi một lúc thì em ra về vì tôi đã đến giờ lên lớp. 

Sau cuộc trò chuyện với em Lâm, tôi suy nghĩ rất nhiều. Tôi không ngờ những lời phê vào bài kiểm tra của tôi lại có tác dụng mạnh đối với học sinh như vậy. Chính nhờ những lời phê chứa đựng sự động viên của tôi mà các em có sự tự tin với môn học. Quả thật khi viết lời phê vào bài kiểm tra học sinh, tôi rất cân nhắc. Dù các em học không giỏi thì cũng phải ghi lời phê để các em luôn phấn đấu hơn trong học tập. Chẳng hạn như một em học sinh  học yếu, những lần trước điểm thấp nhưng nếu lần sau làm bài tốt điểm cao hơn thì tôi phê vào bài là “Em học có tiến bộ, cố gắng nhiều hơn nữa nha em”. 

Không riêng gì bài kiểm tra, những giờ bài tập trên lớp, tôi luôn quan tâm đến những học sinh học yếu. Tôi thường động viên các em  yếu môn toán lên bảng giải bài tập. Nhiều em  thường ngày học yếu kém đạt điểm 9 hay điểm 10 khi làm bài tập, các em rất hớn hở và các em ngày càng tự tin hơn trong học tập. Trong lúc các em làm bài tập, tôi thường đến chỗ ngồi của em học yếu để giúp cho các em vẽ hình khi giải bài tập hình học hay hướng dẫn cách giải một bài toán đại số rồi tự các em viết ra bài giải của mình. Chính sự tận tâm của tôi mà có biết bao em học yếu trở thành khá giỏi môn toán. Bao em thành đạt vẫn nhớ những lời động viên của tôi.

Tôi biết có rất nhiều đồng nghiệp tánh tình nóng nảy, khi gọi học sinh lên bảng giải bài tập mà các em làm không được thì họ la rầy gay gắt các em. Khi bị thầy cô rầy, các em mất tự tin và tất nhiên không thể giải được bài tập toán. Những lúc ấy, các em rối như “gà mắc tóc”. Nhiều em rất buồn khi làm bài kiểm tra điểm thấp bị thầy cô ghi lời phê là “Học quá tệ”. Lời phê thế này không thể giúp các em cố gắng học được.

Khi các em học không tiến bộ thì các em có tư tưởng buông xuôi và không quan tâm đến môn học nữa. Dần dần, các em chán học môn học ấy ,các em sẽ xem những giờ học như một cực hình. Thông thường, các em  ở lứa tuổi bậc học trung học cơ sở, các em có tính tự trọng rất cao. Các em không muốn bị người lớn dùng những lời lẽ không tôn trọng mình. Bởi vậy cũng đã từng có trường hợp học sinh tự tử vì bị thầy cô mắng nhiếc tại lớp. Những cái chết đau lòng như vậy là hồi chuông cảnh tỉnh cho các thầy cô giáo nên cẩn trọng khi xúc phạm học sinh.

Rõ ràng dạy cho học sinh trở thành con ngoan trò giỏi là cả một nghệ thuật của người thầy. Có đôi khi lời phê trong bài kiểm tra, ta xem là “chuyện nhỏ” nhưng thật ra rất quan trọng với học sinh. Nhiều em lưu giữ bài kiểm tra nhiều năm để làm kỷ niệm. Vì vậy các em rất cần những lời phê ấy chứa đựng sự thông cảm, động viên để giúp các em vững bước trên con đường học vấn. Và bây giờ tôi rất hạnh phúc khi có em Lâm dù là học sinh tôi dạy đã lâu vẫn nhớ lại lời phê của tôi “Nếu cố gắng học, em sẽ khá”.

Tác giả: Nguyễn Thanh Dũng

%d bloggers like this: