Nếu cuộc đời mà dễ dàng thì con người ta không đến thế giới này bằng tiếng khóc

Nếu cuộc đời mà dễ dàng thì con người ta không đến thế giới này bằng tiếng khóc” … Đó có lẽ là một câu thoại phim để lại trong tôi nhiều suy ngẫm.

Nếu cuộc đời mà dễ dàng thì con người ta không đến thế giới này bằng tiếng khóc

Thương ngày nắng về – bộ phim kể lại câu chuyện về bà Nga cùng ba cô con gái – những người phụ nữ ở các thế hệ khác nhau. Bà Nga không phải là một người mẹ hoàn hảo, bà tần tảo nhưng cũng lắm điều, bà hy sinh nhưng hay kể lể, bà lo toan nhưng đôi lúc lại áp đặt … Điều đó khiến cho mối quan hệ giữa bà và ba cô con gái không phải lúc nào cũng yên ấm, thậm chí có lúc những đứa con hay chính bà bức bối muốn bước ra khỏi ngôi nhà của mình. Nhưng điều làm nên một bà Nga khác biệt chính là luôn kiên cường bước tiếp. Câu “thần chú” mà bà dành cho ba cô con gái luôn là “Có mẹ đây rồi” … “Nếu cuộc đời mà dễ dàng thì con người ta đã không đến thế giới này bằng tiếng khóc con ạ. Mẹ sống được đến bây giờ, thì con gái mẹ nhất định cũng sẽ sống được. Cứ yên tâm. Có mẹ đây rồi…”. 

Ban đầu chúng ta đến với thế giới này là vì buộc phải đến, cuối cùng chúng ta rời khỏi thế giới này cũng vì buộc phải đi. Ai đó từng nói với tôi rằng: “Mày đến với thế giới này bằng tiếng khóc thì hãy sống sao để khi rời xa mày có thể yên tâm mỉm cười”. Lúc ấy, tôi vẫn luôn thắc mắc tại sao con người chúng ta lại chào đời bằng tiếng khóc, cho đến khi tôi biết được vì “cuộc đời này không dễ dàng”, tiếng khóc chính là báo hiệu cho sự bắt đầu một cuộc đời không phải lúc nào cũng toàn tiếng cười.

Tôi là một đứa sinh viên năm ba, không tình yêu, không sự nghiệp. Cuộc sống đơn giản là những buổi sáng vội vã chạy lên giảng đường, tối tranh thủ đi làm thêm vài công việc lặt vặt, một mình chịu đựng, một mình cố gắng, buồn cũng chỉ một mình tôi biết, mệt cũng chẳng dám kêu ai. Nhìn người người công việc ổn định, có nhà đẹp, xe sang, du lịch đây đó, tôi vẫn luôn tự hỏi tại sao cuộc sống của họ dễ dàng đến vậy. Thế nhưng một vài người trong số họ nói với tôi rằng, không gì là dễ dàng cả, để có được những thứ đó họ đã phải đánh đổi và hy sinh nhiều điều. Họ thức khi tôi ngủ, họ làm việc khi tôi ăn, lúc tôi chơi thì họ phải hoạch định kế hoạch. Hóa ra, đoạn đường nào trải bước trên hoa hồng, bàn chân cũng thấm đau vì những mũi gai. Thượng đế luôn công bằng khi tạo ra cái khó, cái khổ cho tất cả mọi người mà chẳng để ai suốt đời sung sướng. Điều mà chúng ta cần chính là học cách vượt qua.

Cuộc sống này vốn không chỉ là hương thơm của hoa hồng và vẻ thơ mộng của dòng sông, nó bao gồm cả những phút giây bạn bị gai đâm đến ứa máu hoặc vẫy vùng giữa dòng nước chảy xiết. Cuộc sống chứa đựng những vòng quay, những rào cản và thách thức, những sự chịu đựng và khát khao, … Cuộc sống phải có một chút buồn để có một chút vui, một chút hối hả để cho ta một chút tĩnh lặng, một chút thất bại để làm nên chút thành công, một chút giận hờn để cho ta thêm nỗi nhớ. Cuộc sống chính là một đường nhịp tim, còn sống là còn gấp khúc, còn lên xuống, còn khó khăn. Một khi nó trở thành đường thẳng thì có nghĩa chúng ta đã không còn.

Đạo Phật từng dạy: “Đời là bể khổ”, đã ở trong kiếp nhân sinh nhất định phải trải qua 7 nỗi khổ lớn của đời người: sinh, lão, bệnh, tử, oán tắng hội khổ, yêu biệt ly khổ, cầu bất đắc khổ. Không có cuộc sống của một ai mãi luôn dễ dàng, thuận lợi, không hề gặp chút khó khăn. Cũng như biển xanh dẫu yên bình vẫn bị gió thổi mặt nước, sóng xô ồ ạt, con đường dẫu bằng phẳng cũng sẽ có đất đá và cỏ dại ngổn ngang. Đắng cay khổ cực, vui buồn hợp tan, con người vẫn phải sống tiếp và sống tốt, mọi trở ngại trong cuộc sống đều là phép thử để chúng ta biết sức chịu đựng của bản thân mình.

Nếu cuộc đời mà dễ dàng thì con người ta không đến thế giới này bằng tiếng khóc

Có một người đi xe đạp luôn cố gắng để sở hữu một chiếc xe máy, một người đi xe máy lại ao ước một chiếc ô tô, trong khi người đi ô tô lại chỉ mơ được cuộc sống của người đi xe đạp – không phải gồng mình vì hai chữ hào nhoáng mà thiên hạ gắn lên cho mình. Bạn thấy đấy, người nghèo có bao nỗi lo toan vất vả, người giàu cũng có những cái khó chẳng ai hay. Đừng bao giờ cho rằng cuộc sống của những người giàu có là dễ dàng, vì bạn chẳng hề biết những gì họ đã và đang trải qua. Cô giáo tôi từng chia sẻ: “Cô đã chẳng còn nỗi lo kinh tế nữa, điều cô lo nhất chính là cuộc sống hôn nhân”. Đứa bạn cùng lớp cũng từng than vãn: “Nếu nhà tao không giàu, chắc bố mẹ sẽ không bao giờ áp đặt tao”. Người ta nói không sai, giàu có về vật chất không đồng nghĩa với dư dả về hạnh phúc, đó chính là lí do mà người giàu cũng khóc. 

Socrates từng khẳng định: “Một cuộc sống mà không có thử thách là một cuộc sống không đáng để sống”. Bạn có nghĩ vậy không? Sẽ ra sao nếu cuộc sống đơn giản chỉ là sự tồn tại, muốn gì được nấy, không có động lực phấn đấu, nỗ lực vươn lên? Con người như những cỗ máy với một chu trình lặp đi lặp lại từ ngày này qua năm khác, thật tẻ nhạt

Chúng ta cần biết rằng biến đổi là trạng thái thông thường của sự vật, những điều tốt đẹp không phải sẽ tồn tại mãi. Tháng năm luân phiên thay cũ đổi mới. Một công việc có vẻ tốt, nói không chừng vào một lúc nào đó lại không thuộc về bạn nữa. Một mối tình có vẻ như bền vững, vào một lúc nào đó cũng có thể sẽ mốc meo, biến chất. Ổn định chỉ là một khái niệm tương đối. Chúng ta có thể truy cầu sự ổn định, nhưng đâu thể chìm đắm mãi trong sự ổn định. Bởi ở mãi trong làn nước ấm thì giác quan sẽ bị tê liệt, ta sẽ mất đi năng lực tương ứng để ứng phó trước những nguy cơ.

Bạn biết không, Bill Gates từng ước mơ trở thành triệu phú năm 30 tuổi, kết quả là ông đã trở thành tỷ phú giàu nhất thế giới ở tuổi 31. Nghe qua thì có vẻ khá giống diễn biến của những câu chuyện cổ tích với kết thúc có hậu, nhưng bạn sẽ không còn nghĩ như vậy khi biết Bill Gates đã trải qua không ít khó khăn và những lần thất bại. Trước khi thành công với Microsoft, vào năm 1970 Bill Gates và Paul Allen đã cùng nhau thành lập Traf-O-Data – công ty cho phép đọc và phân tích dữ liệu từ các con đường và tạo báo cáo cho các kỹ sư giao thông. Đây được xem là một ý tưởng hay nhưng có mô hình kinh doanh thiếu sót.

Thời điểm đó, Allen ở Washington luôn cố tìm kiếm thương vụ làm ăn mới cho Traf-O-Data nhưng họ đều bị ép giá. Các hợp đồng đều không đủ để hai người duy trì doanh nghiệp. Không những vậy, ngay khi công việc kinh doanh của Traf-O-Data có dấu hiệu khởi sắc, Washington và các bang khác bắt đầu cung cấp dịch vụ tương tự miễn phí khiến hai người phải tính đến chuyện bán máy móc của công ty nhưng không thành. Cuối cùng, sau một thời gian vật lộn trong thua lỗ, họ quyết định đóng cửa Traf-O-Data.

Nói như vậy để thấy rằng, Bill Gates và Paul Allen không phải là tỉ phú từ lúc mới sinh ra; tài sản, tiền bạc của họ cũng không phải từ trên trời rơi xuống. Họ phải trải qua khó khăn, thất bại và phải cố gắng hàng nghìn lần. Thành công đến với họ không hề dễ dàng. Ngay cả với Paul Allen, ở thời điểm mà ông có thể nghỉ ngơi và tận hưởng thành quả lao động của mình khi ông lọt danh sách 50 người giàu nhất thế giới với tài sản khoảng 20,2 tỷ USD, thì vào năm 2018 ông đã qua đời với căn bệnh ung thư. Điều này chính là minh chứng cho câu nói của Bill Gates: “Cuộc sống vốn không công bằng. Hãy tập quen dần với điều đó.”

Mèo thích ăn cá nhưng lại không biết bơi, cá thích ăn giun nhưng lại không thể lên bờ. Ông trời luôn cho bạn rất nhiều điều hấp dẫn, nhưng lại không để bạn dễ dàng có được. Phải cất công trồng mới có được quả ngọt, hoa thơm. Thành công không bao giờ đến dễ dàng và nó chỉ dành cho người thực sự xứng đáng. Chính vì vậy, đừng bao giờ mong cuộc sống không khó khăn, hãy mong mình có thêm sức mạnh. Khó khăn là điều không tránh khỏi, đó là lí do chúng ta cất tiếng khóc chào đời.

Tác giả: Nguyễn Thị Hường

%d bloggers like this: