Chờ chút nha.....

Vật lộn với “bóng tối linh hồn”

“Tài năng được nuôi dưỡng tốt nhất trong sự cô độc, nhưng tính cách được hình thành tốt nhất trong những con sóng cuồn cuộn của cuộc đời” — Johann Wolfgang von Goethe.

Người mạnh mẽ nhất trong chúng ta không được tán thưởng vì đã trưởng thành, nhưng vẫn nở rộ trong âm thầm

Bạn là ai trong những giây phút tĩnh lặng không có ai tìm đến? Bạn nuôi dưỡng tâm hồn mình như thế nào khi phải trải qua đau khổ? Một bông hoa dại ven đường phải chịu đủ nắng mưa gió bão nhưng vẫn nở rộ trong âm thầm. Vì vậy, chúng ta có được sức mạnh khi người khác không biết đến cuộc chiến “sinh tồn” bên trong mỗi người, bởi ta chọn cách “bồi dưỡng” tâm hồn mình.

Khoảnh khắc ta trải nghiệm sự thay đổi trong nhận thức đánh dấu trí tuệ của con người mà ta muốn trở thành. Tôi nhớ đến đoạn văn mà nhà thơ-nhà văn người Zimbabwean – Billy Chapata từng viết: “Người mạnh mẽ nhất có những vết thương âm thầm rỉ máu. Không ai tung hô sự trưởng thành của họ. Không ai theo dõi quá trình họ tự chữa lành cho mình. Họ tựa như những bông hoa nở rộ trong âm thầm lặng lẽ.”

Hãy thử ngẫm nghĩ: Quá trình trưởng thành của bạn được định hình trong những hoàn cảnh nào? Lúc đầu bạn đã kháng cự, nhưng sau đó nhận ra đó chính xác là điều cần thiết cho sự trưởng thành của mình? Con đường trưởng thành không bao giờ đi theo đường thẳng, chúng ta có thể chỉ tiến được một bước và phải lùi hai, ba bước. Tuy nhiên, nếu chỉ nhìn thấy đó là sự thất bại, có thể ta chưa thấy được bức tranh toàn cảnh mà chỉ đánh giá sự vật qua những mảnh ghép rời rạc, nhưng không biết rằng những mảnh ghép này có thể sẽ kết hợp lại với nhau vào một thời điểm nào đó.

Sự phát triển cá nhân là một hành trình gian khổ với những thời điểm tuyệt vọng đan xen những khoảnh khắc hạnh phúc. Hành trình này gọi cuộc sống là một chuyến đi biển “thăng và trầm”. Thuyền đi trên biển không thể lúc nào cũng thuận buồm xuôi gió, vì điều đó có nghĩa là mọi thứ đứng yên và chúng ta không thể phát huy được sức mạnh của mình.

Có lẽ ta không nên tìm cách níu giữ hay quá bám víu vào khoảng thời gian hạnh phúc mà chỉ nên trân trọng khi chúng đến. Tôi tin cuộc sống không phải lúc nào cũng là một “biển” hạnh phúc hay vực sâu tuyệt vọng. Hành trình sống của chúng ta là câu chuyện ngắn ngủi về tính hai mặt, để chúng ta có thể trải nghiệm bản chất thật của mình giữa những “đỉnh núi” và “thung lũng”.

Cuộc sống của bạn là những chuỗi ngày “lên voi xuống chó” hay tất cả đều suôn sẻ thuận lợi? Tôi vẫn chưa gặp ai dám khẳng định cuộc sống của họ dễ dàng cả. Ngay cả người giàu cũng gặp nhiều vấn đề. Không có ai miễn nhiễm với sự tàn phá của cuộc sống. Mặc dù, cách chúng ta phản ứng với các tình huống trong cuộc sống sẽ cho thấy chúng ta đã đủ trưởng thành hay vẫn còn “sa lầy” trong vấn đề của mình.

Người mạnh mẽ nhất trong chúng ta vẫn vất vả vật lộn với cuộc sống trong âm thầm để tồn tại, và vài người trong số đó phải đấu tranh với cả “bóng tối linh hồn” mình. Họ có những vết thương âm thầm rỉ máu. Họ như những bông hoa nở rộ trong lặng lẽ và phát triển mạnh mẽ hơn trước, những vết thương đó dần trở thành món quà quý giá cho họ và cho những người khác.

Đó là điều mà nhà văn Matt Kahn thể hiện khi ông ấy viết trong cuốn sách Everything Is Here to Help You: A Loving Guide to Your Soul’s Evolution (Tạm dịch: Cẩm nang yêu thương cho sự tiến hóa của tâm hồn: “Việc thay đổi trải nghiệm của một người giống như việc liên tục đổi chỗ cho hạt giống đã gieo và hy vọng tìm thấy chỗ lý tưởng để nó phát triển. Mỗi lần hạt giống di chuyển, quá trình phát triển của hạt giống sẽ bị gián đoạn và làm ảnh hưởng tới phần rễ của hạt – vốn phát triển theo thời gian của riêng chúng.”

Dùng lòng nhân ái để đối đãi người đời

Bạn không thể nằm mơ mình trở thành một nhân vật nào đó; bạn phải trui rèn bản thân mình.” — James A. Froude.

Người mạnh mẽ nhất trong chúng ta không được tán thưởng vì đã trưởng thành, nhưng vẫn nở rộ trong âm thầm

Chúng ta ai cũng có gánh nặng của riêng mình. Một số người mang những gánh nặng lớn hơn người khác, nhưng điều này không khiến giá trị của họ bị hạ thấp. Thậm chí, niềm tin tâm linh của những người này có thể sâu sắc hơn những người khác do cuộc sống buộc họ phải đối mặt với quá nhiều khó khăn thử thách.

Vì thế, nếu gặp người đang trải qua khó khăn, thay vì phán xét, ta có thể âm thầm gửi cho họ lời chúc. Bởi nhân sinh đơn độc, có những nỗi đau buộc họ phải chịu đựng một mình, những điều mà có thể chúng ta coi là điều hiển nhiên. Họ không cần sự cảm thông hay phán xét của chúng ta. Nỗi đau và sự khổ sở là quá đủ. Thứ họ cần là tình thương và lòng trắc ẩn.

Có một câu nói của Phật giáo mà tôi tâm đắc khi biết nỗi đau của ai đó: “Cầu mong bạn bình an. Cầu mong bạn khỏe mạnh. Cầu mong bạn sống thanh thản.” Qua lời chúc đơn giản này, tôi gửi đến họ suy nghĩ yêu thương, và cũng là, tôi ước cho chính mình. Tôi hiểu rằng linh hồn của mỗi chúng ta đi trên những con đường khác nhau. Tôi nhắc nhở mình rằng họ không hề kém giá trị hơn khi gặp phải nhiều thử thách, đó chỉ là sự lựa chọn để trở nên mạnh mẽ hơn.

Cách ta đối xử với người khác phản ánh cách chúng ta đối xử với chính mình. Món quà tuyệt vời nhất tôi có thể dành cho bản thân là cảm thông cho người khác ngay cả khi tôi không thể làm gì cho họ. Đức Đạt Lai Lạt Ma từng nói: “Nếu bạn có thể, hãy giúp đỡ người khác. Nếu bạn không thể làm điều đó, ít nhất đừng làm hại họ.”

Nếu họ cần chịu đựng trong im lặng, chúng ta có thể cho họ không gian để tìm kiếm sức mạnh và lòng can đảm. Đó là con đường của họ, và con đường của chúng ta không phải là phán xét mà là chào đón họ bằng sự tử tế và khiêm tốn. Người mạnh mẽ nhất trong chúng ta chịu đựng trong thầm lặng, vì trong khoảnh khắc vật lộn với ác quỷ bên trong, họ gần như đã đánh thức được sức mạnh của chính mình.

Theo: https://medium.com/the-mission/the-strongest-amongst-us-are-not-applauded-for-their-growth-yet-bloom-in-silence-2d6e4cb8aac2

%d bloggers like this: