Nhân sinh vốn nằm trong suy nghĩ

Tôi, một cô gái 25 tuổi, độc thân. Ở cái ngưỡng ¼ cuộc đời này, khá là khó tả. Ở độ tuổi của tôi, có những người hiện đang đi trên con đường thành công của riêng họ, có những người vẫn đang loay hoay không lối thoát để tìm hướng đi cho bản thân. Tôi chính là ở cái dạng thứ hai. Mọi thứ đều ở mức lưng chừng, cảm giác mơ hồ về tương lai, băn khoăn về đam mê, do dự về công việc, cũng có chút nuối tiếc những điều năm 18 tuổi đã bỏ lỡ. Tôi thì lại chẳng quá lo lắng lắm về chuyện tình cảm, bởi với tôi, vào lúc thích hợp, tôi nhất định sẽ gặp được người ấy. Chỉ là gần đây, những người bạn mang giới tính nam tôi quen đều có chung những dạng câu nói:

“Con gái đến tuổi này là ế rồi, mày còn kén chọn gì nữa?”

“Giờ có ai tán thì lấy luôn đi, 25-26 tuổi rồi chứ có còn bé nữa đâu, vài năm nữa lại thành ế.”

“Những thằng ổn định, có tiền nó kiếm mấy đứa đang đi học, mới ra trường, vừa trẻ vừa xinh.”

Và khá nhiều câu kiểu dạng như vậy.

Hóa ra giá trị của phụ nữ trong mắt đa số các bạn nam chỉ đều nằm ở tuổi tác thôi à (hoặc đa số các bạn nam ở môi trường mà tôi quen thì đều là như vậy)?

Tôi vốn dĩ chẳng mấy quan tâm và cảm thấy khó chịu khi họ cứ mãi nhắc tôi về những vấn đề đại loại như trên, nhưng đôi khi bản thân tôi cũng sẽ bị kéo theo cái suy nghĩ ấy. Đại khái kiểu như những người nhỏ hơn người thì vẫn đang đi học, người lại đang phát triển sự nghiệp. Những người bằng tuổi hoặc thì đã có người yêu, hoặc thì đã có gia đình. Còn những người lớn tuổi hơn, đa số cũng có gia đình hết rồi, hoặc như những bạn nam trên kia nói, chính là có điều kiện, có công việc ổn định thì họ lại muốn quen những bé còn đang đi học hay mới tốt nghiệp. Đôi khi nghĩ về việc này thôi cũng đủ để làm tôi thấy áp lực. Bởi đôi khi, dù bạn không tin, nhưng những người xung quanh không ngừng nhắc đi nhắc lại cũng khiến bạn dần dần nghĩ rằng điều đó là sự thật.

Cuộc sống của mỗi người có lẽ chỉ khoảng 30.000 ngày, nếu tính ra thì không ít, cũng chẳng nhiều. Và mỗi ngày trôi qua, mỗi người đều vì một lý tưởng sống khác nhau để mà theo đuổi. Có người muốn sống một cuộc sống oanh oanh liệt liệt, có người lại chỉ muốn ngày ngày bình dị mà trôi qua. Tôi đã từng nghĩ rằng mình đã tìm được thứ công việc mà mình yêu thích, nghĩ muốn gắn bó với nó cả đời, sau cùng lại nhận ra môi trường làm việc đó (đặc biệt là con người) có bao nhiêu độc hại.

Nó ăn mòn tâm trí, suy nghĩ và thậm chí cả đạo đức con người, để đến khi tôi nhận ra liền cứ vậy thục mạng chạy trốn mà chẳng dám quay đầu nhìn lại. Tôi cũng từng đã nghĩ tiền không quan trọng, quan trọng là được làm việc mình thích, đồng lương ít ỏi có thể lo đủ củi, dầu, gạo, muối là được. Nhưng một lần bố tôi nhập viện, số tiền trong người tôi còn chẳng đủ để đóng bất kỳ khoản nào. Loay hoay giữa thành thị rộng lớn, tôi mới chợt nhận ra cuộc sống khắc nghiệt đến nhường nào. Tôi cũng đã từng bị bỏ rơi, vào đúng lúc mà tôi cần người ấy nhất. Nhưng nhờ vậy mà tôi đã trở thành một con người mới mạnh mẽ hơn, trưởng thành hơn.

Thực ra thì ngoài tiền ra, tôi vẫn chưa biết điều gì có thể giúp người ta sống tốt được hơn trong xã hội đầy rẫy những áp lực, bất công này nữa. Bởi tôi không có tiền, cũng chẳng có đam mê. Mọi chuyện xảy ra vốn dĩ đều không theo ý tôi. Nhưng sau này tôi mới tìm ra cái thứ mà người ta gọi là niềm tin. Chắc hẳn có nhiều người cũng từng giống như tôi, cứ đọc hoài, đọc mãi những cuốn sách self-help, quyển nào cũng đều dạy bạn hãy tin tưởng vào bản thân mình.

Vấn đề là ở chỗ, bản thân bạn có gì đáng để tin tưởng? Nhưng tôi biết có một điều là chắc chắn đúng, đó chính là niềm tin. Tâm hồn con người vốn rất yếu đuối, bởi vậy con người ta mới bấu víu vào một niềm tin nào đó để gửi gắm, để dựa vào làm điểm tựa cho họ. Bạn có thể tin vào đạo Phật, đạo Thiên Chúa, hay bất cứ đạo giáo chính thống nào bạn đang theo hoặc đang tin vào để có động lực sống tốt hơn.

Nhân sinh vốn nằm trong suy nghĩ

Còn với con người vô thần vô thánh như tôi – có lẽ nói ra nghe cũng lạ – tôi chọn tin tưởng vào Đảng và Nhà nước. Tôi chọn tin vào những con người thật, việc thật, vẫn luôn cố gắng để cho mọi người có một cuộc sống tốt đẹp hơn, để nhân dân Việt Nam có thể ngẩng đầu sánh vai với cường quốc năm châu. Chẳng phải những sự kiện gần đây đang dần khẳng định vị thế của Việt Nam trên thế giới hay sao. Và tôi coi đây là điểm tựa để cho tôi cố gắng không ngừng, sống tích cực và tin rằng những gì mình đang làm đều sẽ mang lại kết quả tốt đẹp. Thực ra tôi chỉ muốn tìm cho mình một niềm tin để dựa vào, như vậy, tôi sẽ không cảm thấy cô đơn. Tôi thường đùa nói với mọi người rằng, tôi đương nhiên phải sống tích cực, vì ngoài sống tích cực ra thì tôi không biết phải làm gì cả.

Rồi tôi cũng nhận ra cuộc sống mà tôi theo đuổi. Tiền quan trọng, rất quan trọng, nhưng quan trọng hơn là phải trở thành người tốt. Bạn nhất định phải sống với đam mê, nhưng hãy biết cách biến đam mê thành thu nhập. Có một vùng đất mà tôi cực kỳ muốn đặt chân đến, tôi coi đó một thứ đáng để tôi chờ đợi và theo đuổi. Tôi dần nhận ra là mình muốn viết, tôi  muốn viết hết về những điều kỳ diệu mà tôi đã từng trải nghiệm, về những vùng đất mà tôi đã đến. Thực ra là tôi vẫn đang trên đường thực hiện nó. Nói thế nào nhỉ? Khó khăn, vất vả, mơ hồ, không đích đến nhưng tôi vẫn muốn thử.

Dù tốt hay xấu, điều đó cũng đã giúp cuộc sống của tôi trở nên có ý nghĩa hơn. Và tôi cũng biết rằng, sau này khi nhìn lại, tôi sẽ phải cảm ơn mình ở thời điểm hiện tại, đã từng cố gắng và nỗ lực để theo đuổi điều mà tôi muốn. Cuối cùng thì, tôi vẫn có một nơi để trở về. Tôi hy vọng bản thân sau này có thể vùng vẫy ở những chân trời mới, học hỏi, kết bạn và viết được nhiều hơn nữa. Nhưng dù có ở đâu, tôi cũng vẫn biết rằng vẫn còn có một nơi đang chờ đợi tôi trở về. Có gia đình, bố mẹ, bạn bè, những người luôn ở bên cạnh che chở, ủng hộ, giúp đỡ tôi dù thế giới ngoài kia có khắc nghiệt thế nào đi nữa. 

Tôi nhất định sẽ sống thật hạnh phúc.

Tác giả: Cỏ Một Nắng

%d bloggers like this: