[Phim] “One Piece” – “Gã khờ” và những bài học chẳng ngờ

Nó vốn là đứa chẳng đam mê hoạt hình từ thuở lên mười. Đối với nó, đó là một thể loại chỉ đơn thuần mang tính giải trí dành cho “bọn con nít”, mặc nhiên chẳng mang một chút giá trị nhân văn nào cho “người lớn” như nó học hỏi cả. Nó thà xem phim “Hàn xẻng” hay Ngôn tình Trung Quốc mà ứng dụng một chút cách đối nhân xử thế, cách giao tiếp thực tế của những con người bằng xương bằng thịt, còn hơn là chăm chăm vào những hình ảnh chỉ được vẽ vời nên từ trí tưởng tượng của duy nhất một người.

[Phim] "One Piece" - "Gã khờ" và những bài học chẳng ngờ

Mãi đến tận những năm đầu của tuổi hai mươi, nó mới phát hiện ra: đôi khi “người lớn” cũng sai, cũng thật cổ hủ và ấu trĩ. Trong một lần định mệnh, nó tình cờ phát hiện “anh trai mưa” của nó đang xem một bộ phim hoạt hình bằng tất cả sự say sưa và hào hứng. Kết quả là, nó bị trái tim đang lạc nhịp thuyết phục, bắt đầu tìm hiểu sở thích của “anh trai” chỉ với một mong muốn rằng sẽ có được tiếng nói chung. Nhưng đến bây giờ, nó vẫn luôn thầm cám ơn về cái lần định mệnh tình cờ đó.

One Piece đã thay đổi hoàn toàn góc nhìn của nó về phim hoạt hình, đã mở ra một cánh cổng dẫn dắt nó vào một thế giới mới, đầy màu sắc với vô vàn giá trị nhân văn, nơi khơi mở và giải đáp giúp nó biết bao câu hỏi về cuộc đời trong xuyên suốt mạch phim gần một ngàn tập tính đến thời điểm hiện tại.

Đây là một bộ Manga đến từ Nhật Bản có lượng fan hùng hậu nhất toàn cầu, nói về cuộc hành trình của Monkey D. Luffy, thuyền trưởng băng hải tặc Mũ Rơm và đồng đội cậu cùng nhau chinh phục biển cả để tìm kiếm vùng biển bí ẩn nơi cất giữ kho báu lớn nhất thế giới- One Piece. Trong hầu hết các bộ phim, có lẽ nhân vật chính luôn để lại trong chúng ta nhiều ấn tượng hơn cả, và với nó cũng không ngoại lệ. Monkey D. Luffy đã vô thức trở thành một cái tên ăn sâu vào tâm khảm nó, như một người bạn tri kỉ về mặt tinh thần luôn sẵn sàng kề cạnh, nâng đỡ tâm hồn nó ở cái tuổi bập bênh khệnh khạng này.

[Phim] "One Piece" - "Gã khờ" và những bài học chẳng ngờ

Bạn có nghĩ kẻ luôn nhoẻn miệng cười toe toét khi vừa bị đánh một trận tơi bời, kẻ hễ thấy thức ăn là sáng mắt lên và quên bẵng đi tất cả mọi thứ xung quanh, kẻ có thể đứng ở bất cứ đâu và hô thật to ước mơ của mình, là một kẻ khờ khệch, ngốc nghếch? Ấy thế mà, kẻ khờ ấy lại là kẻ có tất cả, và còn có khả năng dạy cho những người luôn dõi theo mình bao nhiêu bài học sâu sắc để chiêm nghiệm, để thấm nhuần và quan trọng hơn hết là, để sống.

Luffy đã dạy cho nó cách sống như một kẻ khờ dũng cảm, nghe có vẻ chẳng mấy hợp lý trong thời đại đầy cạnh tranh ngày nay. Nhưng điều làm cho một kẻ khờ trở nên vĩ đại đối với nó đó chính là lý tưởng sống, và sự dũng cảm theo đuổi đến cùng lý tưởng sống ấy, dẫu cho xung quanh là bao tiếng cười khinh khỉnh mỉa mai, dẫu cho ban đầu chẳng có lấy một người thân tin tưởng và ủng hộ con đường mình đã chọn. Kẻ khờ ấy vẫn ngạo nghễ ra khơi, với hành trang chỉ vỏn vẹn là bản thân mình, chinh phục những đồng đội tuyệt vời trên cuộc hành trình rong ruổi giữa đại dương rộng lớn mênh mông, và cứ thế phăng phăng tiến đến kho báu vĩ đại nhất. Không ngoái đầu, không nao núng, càng không hối hận, chỉ có niềm khát khao cháy bỏng chinh phục mục tiêu cuối cùng của cuộc đời đốt cháy họ mỗi ngày.

Luffy ngốc nghếch đã dạy cho nó hiểu rằng, lãnh đạo không nhất thiết phải là người khôn ngoan nhất, kẻ mạnh không nhất thiết phải là kẻ mang nhiều sức lực nhất, mà kẻ mạnh thực sự là người có khả năng thu hút những nhân tài xung quanh tự nguyện trở thành đồng đội, trở thành những người bạn chí cốt, nguyện cùng mình vào sinh ra tử, nguyện cùng mình chinh phục những mục tiêu vĩ đại trong đời.

Luffy ngốc nghếch đã dạy cho nó cách chiến đấu đến cùng vì những đồng đội, cách trưởng thành hơn từ những lần va chạm với thử thách, và cách đứng lên đầy mạnh mẽ sau những vết sẹo lồi lõm từ những thương tổn cả về thể chất lẫn tinh thần.

[Phim] "One Piece" - "Gã khờ" và những bài học chẳng ngờ

Gã khờ ấy còn dạy cho nó cách cười đùa hồn hậu vô tư như một đứa trẻ, cách ăn mừng vui vẻ sau mỗi lần chiến thắng. Đã bao lâu rồi chúng ta không yêu chiều bản thân sau mỗi quả ngọt ta đã vất vả lắm mới quy hoạch được? Đã bao lâu rồi ta quên dành trọn ta để tận hưởng khoảnh khắc vẻ vang đầy tự hào ấy? Để đứa trẻ bên trong chúng ta còn được biết mình giá trị ra sao, bản thân mình đã tuyệt vời như thế nào, và còn có thể tuyệt vời hơn thế như thế nhiều nhiều nữa. Ăn mừng sau mỗi chiến thắng của bản thân cũng là một nghệ thuật sống, một hành động nhỏ nhưng đủ để đắp bồi sự tự tin và niềm kiêu hãnh trong ta, bồi thêm cả tình yêu thương dành cho bản thân mình và mang một phép màu gắn kết với những người xung quanh. Trái tim và tinh thần một khi đã kịp đong đầy, thì xá chi những gian nan phía trước, cứ theo đà từng bước mà tiến lên thôi.

Hành trình của Băng hải tặc Mũ Rơm rất dài, tựa như hành trình cuộc đời của mỗi chúng ta vậy, chẳng thể gói hết bao nhiêu cảm xúc, bao nhiêu bài học, bao nhiêu tinh hoa trong ngần ấy câu từ. Hãy xem, nghiền ngẫm và trải nghiệm, hãy bắt đầu bằng một sự tò mò và nó hi vọng sự tò mò ấy sẽ chẳng bao giờ có điểm kết thúc. Bài viết này như một lời tri ân chân thành của nó đến tác giả, cám ơn Eiichiro Oda đã tạo ra One Piece, đã nhào nặn một cuộc đời rất thực mang tên Monkey D. Luffy cùng những người bạn tuyệt vời đến thế!

(P/s: Em chỉ vừa tình cơ thấy bài post tối nay, vì đang quá có cảm xúc về tập One Piece vừa xem nên rất muốn chia sẻ với hi vọng thật nhiều bạn sẽ cảm nhận được nhiều giá trị hơn nữa từ bộ phim này. Mong BTC vẫn sẽ đón nhận bài viết đến muộn này của em ạ. Em xin cám ơn rất nhiều!).

Tác già: Trần Nguyễn Minh Thư

Ảnh: pinterest

%d bloggers like this: