[Phim] “Spirited Away – Vùng đất linh hồn”: Đôi khi chúng ta cần một môi trường, một cơ hội, một hoàn cảnh nhất định để bộc lộ những cái vốn thuộc về chúng ta

Trống vắng, tĩnh lặng, ta bắt đầu lắng nghe điều gì là có thật. Điều kỳ diệu của sự sống, điều kỳ diệu của cái chết. Gió, người và hoa, ta cùng hòa nhịp…

"Spirited Away - Vùng đất linh hồn": Đôi khi chúng ta cần một môi trường, một cơ hội, một hoàn cảnh nhất định để bộc lộ những cái vốn thuộc về chúng ta

Cứ thế cùng lời bài hát bộ phim kết thúc với nhiều dấu ấn và vô vàn suy nghĩ…

Mạch phim nhẹ nhàng, sâu lắng mang đến cho tôi một cái gì đó rất khác lạ…

Để lại trong tôi…

Là một CHIHIRO vốn nhút nhát, hậu đậu (như nhiều đứa trẻ cùng trang lứa khác đây vẫn còn là cái tuổi thích nô đùa, phụ thuộc bố mẹ và lo ngại về thế giới bên ngoài) đã trở nên can đảm hơn, tự lập hơn, một mình trải qua những khó khăn, những thử thách kể cả khi không có bố mẹ ở bên cạnh. Có lẽ đây là dụng ý của bác Miyazaki Hayao.

Tôi từng đọc qua một câu như thế này: “Nếu bạn sinh ra trong một gia đình giàu có, đôi khi bạn có thể bỏ quên đi những giá trị đích thực của bản thân, còn nếu bạn sinh ra trong một gia đình nghèo khó, đôi khi đó không phải là bất hạnh mà là một cơ hội”.

Cũng giống như Chihiro nếu cứ mãi phụ thuộc bố mẹ thì chưa chắc rằng Chihiro có thể làm nên được những chuyện ý nghĩa như vậy, sự trưởng thành là ở chúng ta, đôi khi chúng ta cần một môi trường, một cơ hội, một hoàn cảnh nhất định để bộc lộ những cái vốn thuộc về chúng ta, vốn đã nằm sẵn trong tâm hồn của chúng ta.

Spirited Away - Vùng đất linh hồn: Đôi khi chúng ta cần một môi trường, một cơ hội, một hoàn cảnh nhất định để bộc lộ những cái vốn thuộc về chúng ta

Là một HAKU chững chạc, mạnh mẽ, bề ngoài có vẻ nghiêm khắc, lạnh lùng nhưng khi ở bên Chihiro cậu lại rất ân cần và quan tâm cô bé rất nhiều. Tuy nhiên Haku phải làm những chuyện mà Haku không muốn dưới sự sai bảo của phù thủy Yubaba vì lời nguyền trong con ấn của Zeniba, nhưng sau tất cả nhờ sự can đảm và tình yêu trong sáng của Chihiro, Haku đã hóa giải được lời nguyền và trở về chính con người thật của mình.

Tình yêu quả là thứ huyền bí và khó có thể giải thích thành lời, tình tiết mà Haku thậm chí không nhớ nổi tên thật của mình nhưng lại nhớ rõ tên thật của Chihiro thực sự là một chi tiết đắt giá phần nào minh chứng cho tình yêu ngây ngô, hồn nhiên của Haku và Chihiro. Và có lẽ chính cậu cũng là người dạy cho Chihiro biết thế nào là tình thương, thế nào là sự hy sinh…

Là một VÔ DIỆN sống bằng lòng tham của con người, dùng vàng giả để lừa tất cả mọi người, hắn không có hình hài rõ rệt nhìn chung chỉ chủ yếu là một màu đen bởi vì hắn chính là đại diện cho góc khuất trong tâm hồn đen tối của con người, nhưng cuối cùng bản chất thật của Vô Diện cũng đã quay về, đã trỗi dậy bởi sự cảm hóa từ lòng yêu thương chân thành, từ một tâm hồn tinh khôi chẳng hề bị vấy bẩn bởi lòng tham của Chihiro.

Là một KAMAJI tám tay lúc đầu có vẻ chẳng quan tâm đến ai, chỉ như một cỗ máy làm việc, rồi ăn, rồi ngủ nhưng thực chất ông là người giàu tình thương và đã giúp đỡ Chihiro rất nhiều. Cảnh mà tôi nhớ nhất về ông chính là lúc ông đắp chăn cho Chihiro khi cô bé đang nằm ngủ co ro một góc trên sàn nhà, chỉ là một cử chỉ nhỏ nhưng nó thực sự vô cùng ấm áp và chan chứa tình người.

Nhìn ông giống như một quái vật nhưng là một quái vật đầy lòng yêu thương. Phải rồi, vì tình thương là không có sự phân biệt, là không có giới hạn và bất cứ rào cản nào.

Là một LIN tuy có hơi lắm chuyện nhưng rất dễ thương, tốt bụng và quan tâm đến Chihiro.

Là một YUBABA vô cùng xảo quyệt, độc ác và tham lam, chỉ biết sai khiến người khác nhưng trên tất cả bà vẫn là một người mẹ, bà dành tất cả yêu thương cho con trai mình, câu nói: “Hổ dữ không ăn thịt con” quả là không sai nhưng chính điều đó cũng chính là nhược điểm của bà vì quá thương con, cưng chiều con mà suốt ngày chỉ cho nó ở trong phòng, không đụng tay đụng chân vào bất cứ việc gì… Điều đó thực sự không tốt. Nhưng rồi Chihiro cũng đã làm thay đổi được suy nghĩ của Yubaba nhờ sự thánh thiện và trong sáng của mình.

Là một ZENIBA – chị em song sinh của Yubaba lúc đầu những tưởng bà cũng là một người độc ác như Yubaba nhưng thực ra sau cùng bà là người hiểu chuyện, cũng rất tốt bụng, đôn hậu và hiền hòa.

Spirited Away - Vùng đất linh hồn": Đôi khi chúng ta cần một môi trường, một cơ hội, một hoàn cảnh nhất định để bộc lộ những cái vốn thuộc về chúng ta

Là một BOH chính là con trai của Yubaba suốt ngày chỉ biết khóc, ỷ lại… đã có thể mạnh mẽ hơn và bước đi bằng chính đôi chân của mình sau khi trải qua chuyến đi cùng Chihiro.

Mỗi nhân vật đều là đại diện cho một phần nào đó của con người.

Tôi thích cái ý tưởng lấy bối cảnh từ nhà tắm công cộng của bác Miyazaki Hayao, thích cái khung cảnh đường ray trên biển vô cùng sáng tạo, thích cái phông nền thiên nhiên đặc sắc, kỳ bí trong Vùng đất linh hồn, từng chuyển động trong phim cũng được chăm chút khá kĩ lưỡng và đẹp mắt…

Tất cả từ tạo hình nhân vật, hình ảnh đến âm thanh, màu sắc, ngôn từ, tựa đề…. và cả một kết thúc mở để lại nhiều suy ngẫm ấy đã tạo nên một kiệt tác, một món quà kì diệu từ Vùng đất linh hồn gửi đến cho chúng ta.

Từng chi tiết trong bộ phim đều có ý nghĩa riêng của nó, thật sự vốn đã yêu tinh thầnvăn hóa của người Nhật nay lại càng cảm phục trí tưởng tượng phong phú của họ. 124 phút là không ngắn nhưng cũng không quá dài để chúng ta trải lòng mình cùng “Spirited Away”, để chúng ta cảm nhận được cái gọi là tình thương, để chúng ta bay bổng và tìm ra giá trị đích thực của bản thân mình…

Tôn Nguyễn Thy Thy

Leave a Reply

%d bloggers like this: