Review Phim Kingdom – Vương Giả Thiên Hạ

Câu chuyện xảy ra trong bối cảnh nhà Tần, khoảng hơn 200 năm trước công nguyên. Các thế lực chính trị giằng xé lẫn nhau dẫn đến cảnh loạn lạc cho toàn lãnh thổ Trung Hoa. Trong bối cảnh đó, ở một ngôi làng nọ, Tín và Phiêu, hai cậu bé mồ côi phải sống cảnh nô lệ luôn nuôi ước vọng trở thành thiên hạ đệ nhất đại tướng quân.

Nhưng một ngày, Phiêu ra đi mãi mãi và để lại cho Tín một nhiệm vụ bí ẩn cùng mẩu bản đồ dẫn đến phía tây Hắc Ly thôn – mảnh đất “tối” không ai dám đặt chân vào, cũng chẳng ai muốn nhớ tới, nơi tập hợp những hạng người bất hảo. Rồi Tín gặp Doanh Chính, vị vua trẻ của nước Tần có ngoại hình rất giống Phiêu hiện đang phải trốn chạy sau khi bị người em trai cùng cha khác mẹ đảo chính. Nhưng dẫu vậy, Doanh Chính hoàng đế vẫn luốn nuôi giấc mộng lớn: giấc mộng thống nhất lãnh thổ Trung Hoa.

Kingdom đã gợi ra nhiều bài học, giá trị nhân sinh trong cuộc sống; hay nói cách khác, Kingdom mượn bối cảnh lịch sử Trung Hoa cổ đại, mượn chuyện xưa để nói chuyện nay. Đấy là câu chuyện ước mơ và cách con người thực hiện mơ ước. Dù bạn là ai, dù bạn ở trong hoàn cảnh nào, dù cuộc đời có nghiệt ngã với bạn đến đâu, chỉ cần bạn có mơ ước, có mục đích, sẵn sàng sống và làm việc hết mình vì mục đích đấy; thì dẫu khó khăn, vất vả, thậm chí nước mắt và máu đã đổ thì nhất định bạn sẽ thành công, một ngày nào đó, bạn sẽ thu được trái ngọt.

Hay đấy là câu chuyện về cách giáo dục cho những đứa trẻ mà Doanh Chính và Thành Kiệu là minh chứng điển hình. Họ là anh em cùng cha khác mẹ, hoàn cảnh sống khác nhau, thân phận cũng khác nhau. Doanh Chính xuất thân thấp hèn, con của cung nữ. Thành Kiệu là có mẹ là phi tần cao quý. Vậy mà cuối cùng người được trao ngôi Vương là Doanh Chính, người có hoài bão cũng là Doanh Chính; còn Thành Kiệu lại chỉ như một đứa trẻ nhõng nhẽo, sợ sệt khi bên cạnh không còn ai.

Vậy, câu hỏi đặt ra, cũng chính là một thực trạng chung ta thường thấy trong xã hội: Những đứa trẻ có hoàn cảnh khó khăn lại thường vượt khó vươn lên để tiến tới thành công. Còn những đứa trẻ sớm sinh ra trong nhung lụa lại thường mang tâm hồn yếu đuối ẩn sau vẻ ngoài “hổ báo”. Là do sự tự nhận thức của đứa trẻ, nhưng hơn cả vẫn là sự giáo dục của gia đình cùng những người xung quanh đối với chúng. Để rồi từ đó, tôi thêm thấm thía câu nói của ông cha ta: “Yêu cho roi cho vọt”, nghiêm khắc mới tôi rèn lên một con người trưởng thành cả về mặt thể xác lẫn tinh thần.

Hay đó còn là sợi dây liên kết giữa quá khứ – hiện tại – tương lai, về yêu hận tình thù. Trong quá khứ, quả thực Sơn Cư Tộc và nhà Tần đã từng có những xung đột đẫm máu, đã từng có sự phản bội lòng tin lẫn nhau. Nhưng vậy thì sao? Oan oan tương báo đến bao giờ mới chấm dứt, để cho hậu thế ôm mãi hận thù của lớp người đi trước, có thật là điều tổ tiên mong muốn?

Và còn nhiều, nhiều nữa những giá trị hết sức nhân văn được gửi gắm ở bộ phim dài hơn hai tiếng. Như quy luật về tre già măng mọc; về tình bạn không chỉ vượt thời gian mà còn vượt không gian, vượt hoàn cảnh; về chữ “nhân”, về cái nhìn đa chiều trong cách nhìn nhận, đánh giá một sự việc, hiện tượng, con người.

Trong một bộ phim thuộc đề tài dã sử như Kingdom, có thể nói bên cạnh bối cảnh được xây dựng hoành tráng thì tuyến nhân vật cũng được tạo dựng hết sức đồ sộ với hai phe phái trực tiếp đối đầu: phe Doanh Chính và phe Thành Kiệu; ngoài ra còn một phe trung lập, thoáng xuất hiện rồi lại thoáng bước đi nhưng vẫn kịp để lại dấu ấn: đội quân của tướng quân Vương Kỵ.

Với thế chân vạc được tạo lên như vậy, có thể nói tình tiết của Kingdom luôn được duy trì một độ căng nhất định không đơn thuần chỉ tới từ màn giao tranh trực tiếp để giành lại ngôi vương giữa Doanh Chính với Thành Kiệu mà còn tới từ chính sự trung lập không rõ chính cũng chẳng rõ tà của Vương Kỵ.

Nếu ví Vương Kỵ là đôi mắt xuyên suốt cả bộ phim, thì đôi mắt ấy, ngoài dõi theo tiến trình lịch sử, còn như dõi theo sự trưởng thành của hai nhân vật trung tâm: Doanh Chính và Tín. Một người trên hành trình thực hiện hoài bão thống nhất Trung Hoa, một người trên hành trình hoàn thiện ước mơ vừa là của bản thân, cũng là của người bạn quá cố.

Hai con người, mang hai khát vọng khác nhau nhưng đều gặp nhau ở chí lớn, ở trái tim quả cảm, tinh thần không chấp nhận sự sắp đặt số phận. Hai con người, giúp nối kết toàn bộ tuyến nhân vật của live action Kingdom, cả chính diện lẫn phản diện; thậm chí, khiến một đại tướng quân vốn không màng thế sự cũng phải xuất đầu lộ diện và chờ đợi về một cơn gió giúp xoay chiều bánh xe lịch sử.

Tôi không thể nói, chỉ với 134 phút, Kingdom có thể tạo dựng được một kịch bản xuất sắc không vấp, không sạn; nhưng tôi có thể nói rằng, những gì đạo diễn Shinsuke Satou cùng biên kịch Tsutomu Kuroiwa trong 134 phút ấy là đủ để vừa khép lại một câu chuyện hoàn chỉnh, vừa mở ra câu chuyện mới trong tương lai.

Nguyễn Minh Hoàng

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Back To Top
%d bloggers like this: