[Sách] “Sự trả thù hoàn hảo” – Không phải cứ sống tốt với xã hội thì xã hội sẽ tha cho bạn

Sự trả thù hoàn hảo – Chỉ năm từ thôi cũng đã nói lên nội dung của cuốn sách.

Bằng việc vừa vận dụng các công thức hóa học trong từng giai đoạn của quá trình trả thù, tác giả cũng vẽ nên một câu chuyện tình yêu đầy thi vị, mặt khác còn vạch mặt luôn cả những đen tối của những kẻ cậy quyền trong xã hội ngày nay, thông qua đó người đọc sẽ có cái nhìn rất toàn diện không chỉ về tình cảm hay giáo dục, mà còn về chính trị, xã hội và kinh tế.

Khi con người ta cam tâm làm một chuyện gì đó, vì một ai đó, không nhất thiết người đó phải biết ta, cũng không nhất thiết ta là người quan trọng trong mắt người đó, vì đơn giản, một nghĩa cử cao đẹp không cần sự công nhận của quá nhiều người. Dù trong một khía cạnh nào đó, tuy tàn nhẫn nhưng chân thật, tuy đớn đau nhưng tột cùng hạnh phúc, dù trong cô đơn nhưng ta vẫn thấy được một tia sáng ấm áp nào đó trong trái tim mình.

Cam Giai Ninh – Nữ hoàng hóa học, vì muốn trả thù cho chồng nên đã thiết kế quả bom nổ giết chết ba người ở Sở Công an, đồng thời cô cũng kết thúc luôn cuộc đời của mình. Nhưng bấy nhiêu đó đau thương vẫn không dừng lại, những kẻ còn sống sót của những viên quan đó hằng ngày vẫn tới đánh đập, chửi rủa và lăng mạ đứa con trai cùng người mẹ chồng già nua ốm yếu, hằng ngày vẫn phải chịu sự giày vò từ tâm can vì sự ra đi quá đột ngột của đứa con trai và người con dâu mà từ trước tới giờ bà không thể nào quen được cuộc sống thiếu vắng hai người đó.

Đối với một đứa nhỏ mà nói, đứng trước quá nhiều sự trần trụi đen tối và tàn nhẫn của thế giới, đó là một điều khó có ai có thể chịu đựng được. Nhưng rồi tất cả đau thương ấy, đã có người xuất hiện và xua tan đi. Đó chính là Trần Tiến- một tiến sĩ ngành Hóa học ở Mỹ, đồng thời cũng là bạn cũ của Cam Giai Ninh trở về nước.

Bàn về chất ngôn tình, Trần Tiến chính là một nam phụ đáng thương nhất trong số những nam phụ mà tôi từng đọc qua. Vì xét về tài năng, anh ta có. Còn về ngoại hình, thì hoàn toàn không. Chưa kể rằng, anh và Cam Giai Ninh chỉ gặp nhau đúng một lần và trò chuyện với nhau không quá ba câu.

Nhưng chính khoảnh khắc Cam Giai Ninh mỉm cười và động viên chàng trai nhút nhát xấu xí ngày nào, cậu ấy đã khắc cốt ghi tâm bóng hình người con gái ấy cho đến tận những giây phút cuối của cuộc đời mình, khi qua đời vì tự đầu độc bằng chất độc xyanua trước mặt bao nhiêu người ở Tòa án, sau khi đã hoàn thành tâm nguyện còn dang dở của người con gái mà anh yêu.

Còn bàn về chất hiện thực, quả không ngoa khi nói rằng “Tàn nhẫn, Khô khốc, Lãnh đạm và Thực tế” chính là bốn cụm từ miêu tả chính xác nhất bức tranh toàn cảnh của tác phẩm. Tử Kim Trân – cha đẻ của tác phẩm. Không ngần ngại chỉ ra thẳng những góc tối trong xã hội Trung Quốc, với những kẻ lắm tiền nhiều của, việc giết một người dân vô tội, xong thì phủi tay đi như không có chuyện gì xảy ra, đó là một điều có thể xem là thường tình.

Trần Tiến xuất hiện như một vị thần giáng một đòn đả kích vào tâm lý của những kẻ như thế, dù cho anh ta có sử dụng thủ pháp giết người vô cùng hoàn hảo, nhưng nếu ở tình cảnh của một người đã không còn gì để mất như anh ấy, làm một việc tốt mang danh kẻ giết người lắm khi lại được việc không chừng.

Nói ra thì bảo rằng tác phẩm này sẽ cổ súy cho những hành vi sai trái, nhưng không. Đây là một nét bút rất sắc sảo và thẳng thắn, vẽ ra rất chi tiết, rõ ràng rằng: “Cuộc sống ngôn tình không hẳn chỉ là một chàng trai đẹp trai, một cô gái xinh đẹp, có một cuộc sống hạnh phúc, đôi khi trong viên đá thô ấy, nó lại phát sáng rực rỡ như ánh ban mai mặc cho vẻ ngoài của nó không hề hào nhoáng một chút nào.”

Hay “Thực tế luôn tàn nhẫn, dù cho bạn có là một người tốt đi chăng nữa, nhưng không phải cứ làm một người sống tốt với xã hội, thì xã hội sẽ tha cho bạn”.

Nhiều khi, sống một cuộc đời, không biết rằng chúng ta sẽ chết khi nào, cho nên hãy cứ sống thật tốt theo cách mà bạn muốn. Dù cho cách đó có ra sao, thì đối với riêng chúng ta, đó đã là điều đúng đắn nhất mà chúng ta đã làm, trước khi rời khỏi nhân thế này.

Vũ Đỗ Nam Phương

Leave a Reply

%d bloggers like this: