[Sách] “Con đường Hồi Giáo” – Ngỡ ngàng với sự thật về Trung Đông

Trước kia, khi nhắc đến Trung Đông hay Hồi Giáo, với tôi, đó là một cái gì đấy rất xa lạ, ở những vùng đất xa xôi, với toàn hình ảnh và tin tức từ các bản tin thời sự về các cuộc xả súng, khủng bố, chiến tranh, là nơi bất bình đẳng giới, là máu, là nước mắt, là tiếng khóc của trẻ em từ những đống gạch đá đổ nát. Tóm lại chẳng có gì tốt đẹp cả!

[Sách] "Con đường Hồi Giáo" - Ngỡ ngàng với sự thật về Trung Đông

Cho đến khi tôi đọc Con đường Hồi Giáo của Nguyễn Phương Mai.

Biết đến tác giả qua Tôi là một con lừa, tôi quyết đọc thêm cuốn này vì hâm mộ cách viết của chị, cách chị nhìn nhận sự vật, sự việc xung quanh. Quả thực chị lại chẳng làm tôi thất vọng thêm lần nữa.

Là một hành trình thật của Phương Mai khám phá nhiều quốc gia theo dấu chân của các chiến binh Hồi Giáo, tác giả mở ra cho tôi một câu hỏi to đùng là: “Tại sao một tôn giáo lớn với số lượng tín đồ nhiều nhất thế giới mà tôi chẳng hay biết gì về họ?”.

Tôi hứng thú, tôi tò mò, tôi đắm say đọc và tìm kiếm các tài liệu liên quan. Và tôi biết thêm rất rất nhiều thứ.

Những góc nhìn khác nhau về các đất nước Trung Đông, tiêu cực có mà tích cực cũng rất nhiều. Nhờ hành trình của chị mà tôi biết rằng, Trung Đông không chỉ có thuốc súng và máu, không chỉ có bất bình đẳng giới và độc tài chính trị, Trung Đông còn có cả những buổi dạ vũ hoan ca, có những công trình kiến trúc tôn giáo tuyệt vời. Trong mắt rất nhiều người Trung Đông phụ nữ như viên ngọc trai đen quý báu cần gìn giữ chứ không phải thành phần thừa thãi trong gia đình

[Sách] "Con đường Hồi Giáo" - Ngỡ ngàng với sự thật về Trung Đông
Ảnh: anhducphan

Cuốn sách ngập hơi thở của cuộc sống đời thực, song cũng đem lại rất nhiều kiến thức thông tin về tôn giáo, lịch sử, khoa học, du lịch,… khiến người ta đọc xong chỉ muốn tìm hiểu nhiều hơn nữa, nhiều hơn nữa về Hồi Giaó, về Trung Đông, về con người nơi đây, cuộc sống nơi đây. Thậm chí nó còn khiến tôi mong ước được một lần đặt chân đến vùng đất kì bí xa lạ này.

Giờ, tôi đã biết đến Trung Đông theo một con mắt. Khác vì nhờ có Nguyễn Phương Mai và những trải nghiệm lí thú của tác giả. Có thể vẫn chưa khách quan hoàn toàn nhưng ít nhất, nó mở ra cho tôi một cánh cổng mới tươi sáng hơn, kỳ bí và mê đắm hơn về Hồi Giáo và Trung Đông theo cái cách của cuộc sống đời thực chứ không phải qua những câu chuyện cổ tích như Nghìn lẻ một đêm hay Aladdin và cây đèn thần…

Dẫu còn xung đột, dẫu còn chiến tranh, dẫu còn phân biệt giới tính nhưng Trung Đông vẫn mãi là cái nôi của rất nhiều tôn giáo lớn, cái nôi của văn hóa và nghệ thuật có lịch sử cổ xưa nhất trên trái đất này. Đừng chỉ nhìn mãi về những điều tiêu cực ở nơi đây bởi phải có chiến tranh thì mới có hòa bình, cái cũ phải chết đi thì cái mới mới sinh sôi nảy nở, đó là quy luật bất biến của cuộc sống!!

Tôi sẽ dừng ở đây, mong vài dòng văn ngắn ngủi từ cảm quan bản thân sẽ giúp bạn hình dung phần nào về cuốn sách này. Nếu bạn cũng tò mò về Trung Đông hay Hồi Giáo như tôi, bạn nên đọc cuốn sách này. Xin được trích dẫn vài câu trong sách:

“Phải có một tí phù thủy để chân tay còn biết động đậy, trí óc còn biết đấu tranh, trái tim còn biết phân biệt tốt xấu.”
“…Phụ nữ che mặt là phụ nữ bị đàn áp: Phụ nữ che mặt chưa chắc là phụ nữ bị đàn áp. Gia đình coi phụ nữ như viên ngọc trai đen đẹp đẽ và cần được bảo vệ khỏi các bàn tay tham lam…”

Tác giả: Trần Thị Linh Khuê

%d bloggers like this: