[Sách] “Điều kỳ diệu ở tiệm tạp hóa Namiya” – Xuyên không tìm thấy bí mật của hạnh phúc

Ai cũng có những ngày trẻ, ngày bối rối trước những phương án cuộc đời bắt ta chọn. Vì ai cũng sợ câu “biết thế ngày xưa đã”. Không hứa sẽ giúp ta biết cách làm thế nào để lựa chọn cho khôn ngoan, cuốn sách vẫn dạy ta nhiều điều để bớt khắt khe với tương lai mà vẫn hạnh phúc.

Tác giả của bộ truyện trinh thám xuất sắc nhất mọi thời đại

Higashino Keigo, đã quá nổi tiếng với Bạch Dạ Hành & Phía sau nghi can X. Ông có lối kể chuyện giản dị mà dẫn dắt hết sức lôi cuốn. Tài năng ấy lần nữa được khẳng định ở Điều kỳ diệu ở tiệm tạp hóa Mamiya.

Không hồi hộp và gay cấn, không ám ảnh hay giật gân, tác phẩm nhẹ nhàng gieo vào lòng người những nốt êm ái như chuyện kể đêm khuya, và thấm thía, sâu sắc với những nhắn nhủ đẹp về hạnh phúc và ước mơ đời người.

"Điều kỳ diệu ở tiệm tạp hóa Namiya" – Xuyên không tìm thấy bí mật của hạnh phúc

Ai cũng từng có lúc lạc đường

Không cứ người trẻ và ít kinh nghiệm sống mới thường dễ mất phương hướng, nhiều khi ta tưởng đã biết rõ con đường cần đi, nhưng đến lúc đứng ở ngã ba đường, lại băn khoăn không chắc con đường nào là đúng. Người ta thường chỉ tiếc những điều không làm. Nhưng ai mà biết trước liệu cái không chọn có tốt hơn?

Trái tim ta thì e sợ nhiều thứ; cảm xúclý trí của ta thì cứ thích cãi nhau. Giá như lúc đó có ai cho nói ta biết ta nên làm gì. Dù có thể ta sẽ chẳng nghe họ khuyên đâu, vì trong lòng đã sẵn câu trả lời. Nhưng ta vẫn cần lời khuyên chỉ là để có thêm dũng khí mà không hối hận với điều mình sắp làm.

Điều kỳ diệu ở tiệm tạp hóa Namiya cũng là câu chuyện về những người trẻ hoang mang ở ngã ba đường như thế. Truyện mở đầu với ba thanh niên vừa đi trộm đồ, đang tẩu thoát thì đen đủi hỏng xe. Cả ba tình cờ vào trú đêm trong căn tiệm bỏ hoang – chính là căn nhà của ông Mamiya Yuji – cửa tiệm nổi tiếng hơn 30 năm trước với tên gọi Tiệm tạp hóa gỡ rối tơ lòng.

Yuji là một ông già sắp gần đất xa trời tự dưng hứng thú với việc tư vấn gỡ rối tâm tư cho người khác. Ông còn tư vấn rất nghiêm túc mọi băn khoăn được gửi đến, từ những câu hỏi của cậu nhóc Làm thế nào để cháu được 100 điểm mà không cần phải học hay quay cóp? Cháu muốn ông già noel tới nhà của cháu nhưng nhà cháu lại chẳng có ống khói?…

Tới những vấn đề “thực sự vấn đề hơn” của cô vận động viên trẻ là nên chọn tình yêu hay ước mơ; của anh nhạc sĩ hàng cá là nên đi theo đam mê hay nối nghiệp gia đình; của cô tiếp viên 19 tuổi muốn tự chủ về tài chính; hay của người mẹ trẻ lỡ mang bầu với đàn ông đã có gia đình: nên giữ hay bỏ đứa bé…

Cuốn sách là góp nhặt câu chuyện đời đa dạng của những người đến xin tiệm tạp hóa Namiya tư vấn và câu trả lời của ông chủ tiệm. Liệu có người tư vấn thì người hỏi sẽ đưa ra được những chọn lựa tốt hơn?

Cửa tiệm tạp hóa Namiya trong bộ phim cùng tên lên sóng năm 2017.

Những trăn trở về ước mơ, hạnh phúc và cuộc đời….

Có phải cứ đạt được điều mình mong muốn thì mới là hạnh phúc? Có phải cứ theo đuổi ước mơ thì sẽ hạnh phúc? Có phải cứ yêu nhau và ở bên cạnh nhau thì mới hạnh phúc? Có phải cứ lựa chọn an toàn ở hiện tại thì sẽ có nghĩa là ổn định? Đó chính xác là những câu hỏi khiến người ta không khỏi nghĩ đến khi buông sách xuống.

Câu hỏi của những người Nhật trẻ 30 năm trước vẫn là dấu chấm hỏi của không ít người trẻ hôm nay.

Ta luôn mong muốn được là chính mình, nhưng ta lại e ngại. Ta mong muốn được hát, được vẽ, được viết, được làm điều ta muốn nhưng ta lại sợ nhiều thứ. Xin lời khuyên là muốn lắng nghe về được mất, lắng nghe về rủi ro hoặc cơ hội có thể xảy ra, là xin một lời chỉ đường.

Điểm nút của chuyện có lẽ là tình huống khi 3 cậu nhóc đưa vào qua khe cửa cuốn một tờ giấy trắng, liệu câu trả lời của chủ tiệm sẽ là gì?

Thật thú vị: “Bản đồ của bạn vẫn còn là tờ giấy trắng. Bạn đang ở trong tình trạng dù rất muốn quyết định đích đến nhưng lại không biết đường đi nằm ở đâu. Bản đồ là giấy trắng thì dĩ nhiên là lúng túng rồi. Ai cũng sẽ thấy mất phương hướng.

Nhưng bạn hãy thử thay đổi cách nhìn. Vì còn là giấy trắng nên bạn có thể vẽ bất kỳ bản đồ nào. Tất cả là tùy ở bạn. Mọi thứ đều tự do, khả năng là vô tận. Điều này thật tuyệt. Tôi mong bạn hãy tin vào bản thân và cháy hết mình với cuộc đời.”

Vâng, bạn định vẽ cuộc đời mình thế nào?

Đời này thực ra vốn làm gì có phép màu, hãy bớt khắt khe với tương lai
Phép màu chỉ là sự thay đổi trong cách bạn suy nghĩ hay nhìn nhận mà thôi. Kỳ thực chẳng có lời khuyên nào tốt hơn lắng nghe chính mình và nhìn nhận lại mọi thứ một cách khách quan. Theo lời Bụt thì đó là tỉnh thức. Dĩ nhiên chúng ta chẳng thế khách quan được nên mới nhờ người đứng ngoài. Chúng ta đủ tỉnh táo để nhận ra, có điều không đủ dũng cảm để thừa nhận.

Cô vận động viên rõ ràng muốn ở bên chăm sóc người yêu, nhưng cô nhận ra ước mơ của cô lớn hơn và nó vẫn luôn ở đó. Đuổi theo và đạt được ước mơ cũng là một cách để cô thể hiện tình yêu với họ. Cũng như cha mẹ luôn mong con cái chăm sóc, quan tâm họ lúc về già, nhưng kỳ thực con cái thành công cũng là một cách yêu thương mà không cần lúc nào cũng ở bên. Nhận ra được điều đó chính là lúc con người ta trưởng thành.

Chẳng có điều kỳ diệu nào sất, chỉ là đến lúc nào đó ta đủ trưởng thành để nhận ra hoặc thực sự đi qua, ta sẽ nhận ra mọi lời khuyên lúc ấy đúng với mọi biến, dù bạn có chọn như thế nào, thực ra đó cũng là cái quan trọng nhất với ta rồi. Vì ta chọn nó cơ mà!

Có thể chẳng thỏa mãn nhiều người, nhưng là một tác phẩm đẹp

Nhiều người có thể cằn nhằn cái kết tác phẩm không đủ thỏa mãn vì sự biến chuyển của 3 cậu nhóc nhân vật chính chưa đủ sâu sắc. Nhưng thực sự làm gì có cái gì hoàn mỹ 100% được, có những thứ mà chính người lớn sau vài ba năm va đập với cuộc sống nhiều hơn mới vỡ ra, lúc ấy, mới càng chín, càng sâu sắc. Những cậu nhóc ấy rồi cũng thành những chàng trai, những người đàn ông, lúc ấy, có thể những bài học này mới thấm thía.

Grace Ta

Leave a Reply

%d bloggers like this: