[Sách] “Hoàng Tử Bé” – Người lớn luôn thật khó hiểu

Sau khi tạm biệt người đàn ông với cỗ máy kì lạ mà cậu gặp trên sa mạc – người đã tặng cho cậu một con cừu ở trong chiếc hộp, cùng với cái rọ mõm để con cừu không thể ăn mất bông hồng của cậu. Cậu quay về tiểu hành tinh của mình. Vẫn là ba quả núi lửa, một quả đã ngừng hoạt động, vẫn là những hạt giống mà đâu ai biết được có phải là hạt giống cây bao báp hay không.

[Sách] "Hoàng Tử Bé" - Người lớn luôn thật khó hiểu
Ảnh: morgondopp

Và điều cậu mong đợi nhất, bông hồng duy nhất của cậu, có thể đã héo tàn (ai mà biết được tuổi thọ của một bông hồng, một bông hồng duy nhất chứ, nhất là khi nó còn không được tưới nước mỗi ngày), hoặc có thể nàng vẫn còn đó, vì nàng là một bông hồng đầy kiêu ngạo, mạnh mẽ cơ mà, đâu ai biết được. Nhưng nếu một ngày nào đó bông hồng mất đi, có lẽ số lần cậu ngắm mặt trời lặn còn nhiều hơn bốn mươi bốn lần.

Hẳn cậu cô đơn lắm.

Vì, trên hành tinh của cậu, chỉ vỏn vẹn có ba quả núi, một vài hạt giống có thể lẫn cả giống cây bao báp, và một bông hồng. Nếu muốn ngắm mặt trời lặn nhiều lần cậu chỉ cần dịch chuyển đi một chút xíu.

Có lẽ vì thế, cậu rời bỏ hành tinh của mình mà đi tìm những hành tinh khác, những con người khác. Nhưng ai cũng thật khó hiểu.

Nhà vua, ông có quyền lực, nhưng để làm gì? Vì hành tinh của ông chỉ có tí xíu, và cũng chẳng có sinh vật nào để ông ta trị vì.

Ông hợm hĩnh, đối với ông ta, tất cả những người khác đều là người hâm mộ, Hoàng Tử Bé vỗ tay, ông liền huơ cái mũ lên chào một cách khiêm nhường. Ông chẳng nghe gì khác ngoài lời khen. Ông van xin cậu để cậu hâm mộ ông, những người lớn thật buồn cười.

Ông nát rượu, ông uống rượu để quên đi cảm giác xấu hổ vì uống rượu.

[Sách] "Hoàng Tử Bé" - Người lớn luôn thật khó hiểu
“Người ta chỉ nhìn rõ được bằng trái tim. Con mắt thường luôn mù lòa trước điều cốt tử” – Ảnh: thuonghoang_1503

Một nhà buôn, lúc nào ông ta cũng bận rộn với những con số, bận rộn làm việc đó là sở hữu các vì sao, vì chưa ai từng nghĩ đến việc sở hữu các vì sao cả, mà ông ta thì nghĩ đến đầu tiên, nên chúng thuộc về ông. Rồi sau đó thì sao, ông ta làm gì, ông ta sở hữu chúng, nhưng có hái chúng xuống được đâu, ông ta chẳng bao giờ ngắm nhìn chúng, một cuộc đời vô vị và buồn tẻ, người lớn thật khác thường.

Và đến người thắp đèn, ông ta làm duy nhất một việc là thắp đèn khi mặt trời lên và tắt đèn khi mặt trời lặn, vì hành tinh ông ta bé tí ti, nên một ngày ông ta phải thắp và tắt cả triệu lần, nhưng ông ta hơn cả nhà vua, ông hợm hĩnh, ông nát rượu, hay nhà buôn, vì ít ra ông ấy lo nghĩ cho điều gì khác ngoài bản thân mình.

Hành tinh cuối cùng cậu đặt chân đến, nơi đó có “một trăm mười một ông vua, bảy nghìn nhà địa lý, chín trăm nghìn nhà buôn, bảy triệu rưỡi ông nát rượu, ba trăm mười một ông hợm hĩnh, có nghĩa là khoảng hai tỉ người lớn.” Nơi đó cậu thấy cả một vườn bông hồng, nhưng sẽ không có bông hồng nào như bông hồng ở hành tinh của cậu cả, vì những bông hồng khác trong khu vườn, chúng đẹp, nhưng trống rỗng.

Trước khi rời đi, chú cáo đã tặng cậu một món quà, đó chính là bí mật của cáo, rằng: 

Người ta chỉ nhìn rõ được bằng trái tim. Con mắt thường luôn mù lòa trước những điều cốt tử.

Tôi từng giới thiệu cho rất nhiều bạn bè về Hoàng Tử Bé, nhưng ai cũng trả lời rằng:

Cuốn sách này khó đọc quá – hay – do không hiểu được nội dung sách.

Nội dung của sách không nằm ở một hai câu trích dẫn nổi tiếng trên mạng, nó nằm ở xuyên suốt cuốn sách, từng câu chữ trong sách đều có thể trở thành một câu danh ngôn nổi tiếng. Rõ ràng là một cuốn sách viết cho trẻ em, nhưng thông điệp và ý nghĩa của sách chính là dành cho người lớn.

Thông điệp cũng rất đơn giản, nó nằm ngay ở món quà của cáo đấy thôi. Rằng ta mù lòa trước những điều cốt tử, trước những giá trị chân chính. Ta tự hỏi vì sao ta luôn cảm thấy cô đơn, ngay cả khi ta đứng giữa một đám đông, ngay cả khi ta chỉ ở với mình ta, ta vẫn thấy cô đơn. Câu trả lời của tôi là vì ta chưa biết yêu thương, chưa biết trân trọng.

Hằng đêm, tôi luôn cảm thấy bản thân thật đáng thương, thật cô đơn, khi nằm một mình giữa bóng đêm mù mịt. Nhưng trên thế giới này, có hàng nghìn, hàng triệu kẻ cô đơn chẳng phải sao? Thay vì dành thời gian để chiêm nghiệm về sự cô đơn, có lẽ ta nên dùng nó để xây đắp cho trái tim mình.

Có những điều gì mà bạn trân trọng không? Với tôi đó là: sức khỏe, thời gian, và những người thân yêu, và điều nào cũng quan trọng như nhau. Tôi không muốn gọi điều thứ ba là những người thân yêu, mà nó giống những điều ta yêu thương hơn, vì tôi hiểu rằng có nhiều người không có người thân yêu, có thể họ không có bạn, hoặc không có người thân. Nhưng điều thân yêu đó có thể là một quyển sách ta đọc, một bản nhạc ta nghe. Có muôn vàn thứ để ta yêu thương cơ mà.

Tác giả:Trần Thị Thanh Thanh

%d bloggers like this: