[Sách] “Lấp lánh” – Kì quái, nhẹ nhàng và lấp lánh

Ekuni Kaori thường được gọi là Haruki Murakami nữ, nhưng không có nghĩa là lối văn của bà không có văn phong của riêng mình. Bên cạnh Điềm tĩnh và nồng nhiệt, Lấp lánh của bà đã mang đủ cái đặc sắc của một cuốn tiểu thuyết buồn, sâu của tình yêu và hi sinh. Đậm chất văn học Nhật Bản, đậm chất văn của Ekuni Kaori.

[Sách] "Lấp lánh" – Kì quái, nhẹ nhàng và lấp lánh
Ảnh: pinterest

Thật buồn cười làm sao nếu chúng ta là thành viên của một mối quan hệ tay ba, và dù vô ý, không ai khác ta chính là kẻ thứ ba đó. Ta chẳng khác nào cái ung nhọt của một mối tình. Phụ nữ ấy à, tình địch là đồng giới là thường, nhưng chẳng ai chấp nhận nổi kẻ đánh ghen với mình là đàn ông, còn cùng chồng mình yêu đương từ trước. Mối quan hệ cực kì phức tạp này là điểm nhấn của Lấp lánh.

Cốt truyện quái gở của Lấp lánh xoay quanh cặp vợ chồng Mutsuki và Shoko, và người tình đồng tính của Mutsuki, Kon. Shoko yêu Mutsuki, Mutsuki yêu Shoko, nhưng Kon cũng là người mà anh sẽ từ bỏ hết thảy để đến bên. Lấy ba người này làm tâm, quay một vòng chúng ta có một đường tròn lớn và ba đường tròn nhỏ. Ban đầu, mỗi đường tròn đều tách biệt. Trong sự yên bình của trách nhiệm, ràng buộc, mỗi người đều chao đảo với nỗi khổ của riêng mình. Chồng cũ, gia đình, tình nhân, quan trọng hơn là cảm giác của mình với người kia. Cả ba người, chấp nhận mối quan hệ tay ba ngang ngược một cách thản nhiên đến khó hiểu.

Shoko luôn đứng giữa ba đường tròn.Shoko luôn thích nghe Mutsuki kể về chuyện làm tình của anh và Kon. Shoko hi vọng có thể tìm ra cách mang thai con của cả Mutsuki và Kon. Shoko yêu Mutsuki bằng một tình yêu dựa dẫm. Nhưng cô luôn biết mình không thể chen nổi vào mối tình giữa hai người ấy.

Ba con búp bê cầu mưa tượng trưng cho ba người. Con búp bê gài nở mang vẻ mặt buồn nhìn hai con búp bê kia cười bên nhau, che chung nhau một chiếc ô tình giữa cơn mưa lạnh lấp lánh. Độc giả có thể nhận ra rằng Shoko chính là hình mẫu tiêu biểu của người phụ nữ Nhật Bản những năm cuối thế kỉ 20. Chăm chỉ, an phận, hài lòng với cuộc sống mình hiện có, không thể hiện, không đòi hỏi, tình yêu cũng như sự hi sinh của họ là môt phẩm chất cao thượng hơn hết thảy.

Ba đường tròn dần hòa hợp lại thành một vòng tròn đồng tâm. Cả ba người cùng đặt lên cán cân xã hội tình yêu và trách nhiệm rồi vứt béng đi, không thèm quan tâm đến kết quả. Chính ba người ấy đã mặc kệ hết thảy những định kiến, áp đặt, ép buộc của mọi người xung quanh, tự lựa chọn hạnh phúc cho riêng cả ba người, ba người họ với nhau thôi.

Ba nhân vật giống như trẻ con, trong một tình huống kì lạ được tô vẽ chu đáo và cẩn thận. Văn phong của Ekuni quả có mang nét khắc khoải, u sầu, rầu rầu thối ruột của Murakami nhưng trong một sắc thái khác: nhẹ tênh, nổi chứ không chìm. Đọc Lấp lánh sẽ có một cảm giác chộn rộn, như Shoko nói là cảm giác “ôm nước”.

Đọc Lấp lánh là một cuộc dạo chơi dưới đáy biển, cảm nhận áp lực nặng nề của con chữ, cắt vào nước, khoét vào đại dương một cái lỗ bé nhỏ làm sao, đầy cả hư ảo, mộng tưởng lẫn chân thật. Ekuni làm ta chẳng khác nào một kẻ sắp chết đuối phải vật lộn với cơn tức ngực ngạt thở, bất lực vùng vẫy nhìn nước tràn vào làm nổ tung cả lồng ngực.

Suy cho cùng ta vẫn cần phải trả lời câu hỏi: Lấp lánh là như thế nào? Cái gì lấp lánh? Là cơn mưa, đêm sao mà Mutsuki và Shoko đã chiêm ngưỡng hay là vị hi sinh của tình yêu?

Tác giả: Phương Uyên

%d bloggers like this: