[Sách] “Mắt Biếc” – Tình cảm đơn phương sâu đậm và cái kết buồn

Năm nay tôi 13 tuổi. Ở cái tuổi dậy thì, cái tuổi “dở dở ương ương” này, phần lớn các cô bé đều thích đọc những câu chuyện tình yêu ngọt ngào, sướt mướt. Tôi cũng không ngoại lệ. Phải thừa nhận một điều, tôi đã đọc qua rất nhiều truyện ngôn tình, tôi say mê những câu chuyện không có thực ấy đến nỗi thức đọc truyện đến tận 2,3 giờ sáng.

Nhưng câu chuyện khiến tôi say mê, thổn thức lại chỉ có một, đó là chuyện tình giữa nhân vật Ngạn và Hà Lan trong tác phẩm Mắt Biếc của nhà văn Nguyễn Nhật Ánh. Ngạn và Hà Lan là thanh mai trúc mã. Họ đi học cùng nhau, lớn lên cùng nhau. Có lẽ tình cảm của Ngạn đã nảy sinh từ những năm tháng ấu thơ hồn nhiên ấy, từ khi nhìn thấy đôi mắt biếc mang nét đẹp đượm buồn của Hà Lan, từ cái lần Hà Lan luôn nhớ đem theo dầu gió để sức cho Ngạn khi cậu bé đánh nhau với bọn trẻ cùng làng….

Tình cảm Ngạn dành cho Hà Lan lớn dần theo năm tháng, theo những lần nhìn thấy tà áo dài trắng của Hà Lan, theo những lần vụng trộm tập chép thơ tình trong cuốn sổ nhỏ. Tình đơn phương không thể giãi bày, Ngạn đành gửi gắm tình cảm của mình trong những bản tình ca tự sáng tác. Sợ Hà Lan phát hiện ra tình cảm của mình, Ngạn luôn nói dối rằng không phải mình sáng tác những bản nhạc đó mỗi khi đàn ghi-ta cho nàng “Mắt Biếc” nghe.

[Sách] "Mắt Biếc" - Tình cảm đơn phương sâu đậm và cái kết buồn
Ảnh: ininquotes

Những ngày buồn tẻ của Ngạn bắt đầu khi Hà Lan lên thành phố học. “Tôi chẳng đi chơi đâu. Suốt ngày tôi chúi mũi vào ôn tập. Ôn tập chán, tôi lục lọi rương sách ông tôi để lại, lôi truyện Tàu ra đọc giải sầu”. Sau một tháng lên thành phố, Hà Lan về thăm làng, nhưng có lẽ từ lần ấy, Hà Lan không còn là cô bé Hà Lan của Ngạn nữa. “Nó chỉ khen thành phố, và chê làng. Rồi bỏ đi”.

Khi Hà Lan gặp Dũng, cô nàng đã bị rung động, rung động bởi vẻ ngoài hào hoa, phong nhã như rung động với cái thành phố xa hoa, ồn ào ấy. Hà Lan cứ mong chờ vào một câu chuyện tình yêu đẹp như mơ giữa chàng hoàng tử và nàng lọ lem như thế cho đến khi Dũng làm đám cưới với Bích Hoàng, bỏ lại Hà Lan với cái bụng bầu và những giọt nước mắt.

[Sách] "Mắt Biếc" - Tình cảm đơn phương sâu đậm và cái kết buồn
Ảnh: ininquotes

Khi Trà Long – con của Dũng và Hà Lan được 1 tuổi rưỡi, Hà Lan gửi cô bé về quê. Lúc ấy Ngạn đã tốt nghiệp và trở về làng Đo Đo làm thầy giáo. Tình yêu với Hà Lan không vì điều gì mà biết mất mà ngày càng sâu đậm hơn. Ngạn không thổ lộ với ai, vì vậy đành đem tình yêu đó gửi gắm vào Trà Long – bản sao của Hà Lan với đôi mắt biếc đẹp như mẹ nó.

Năm tháng trôi qua, Trà Long dần lớn. Tình cảm Ngạn dành cho Trà Long là một tình cảm đặc biệt, tôi cũng không biết gọi đó là tình cảm gì. Một hôm, khi Trà Long từ huyện về thăm làng, Ngạn dẫn cô bé vào rừng sim chơi như việc hồi bé hai chú cháu vẫn thường làm. Nhưng cũng từ lúc ấy, Ngạn phát hiện ra tình cảm khác lạ của mình, một cảm giác xốn xang khôn tả trong cõi lòng đã chôn sâu tình yêu đã chết với Hà Lan.

Những tưởng sẽ có cái kết đẹp khi cả Ngạn và Trà Long đều rung động với đối phương nhưng không, kết thúc truyện là cảnh Ngạn lên chuyến tàu rời làng Đo Đo, chuyến tàu chở đi những kỉ niệm tuổi thơ tươi đẹp, chở đi tình cảm đầu đời và là mãi mãi và chở đi tình cảm không thể gọi tên với Trà Long.

Tôi đã từng oán trách sự nhu nhược của nhân vật Ngạn khi yêu mà không dám nói nhưng tôi lại tự hỏi: Nếu Ngạn tỏ tình và Hà Lan đồng ý thì câu chuyện của hai người sẽ đi đến đâu khi cả hai có quá nhiều khác biệt trong suy nghĩ, trong nhận thức. Khi Hà Lan đã mang thai và sinh Trà Long, tôi nghĩ hai người càng không nên đến với nhau bởi lúc ấy cuộc đời Hà Lan đã có một vết nhơ không bao giờ rửa sạch được còn cuộc đời Ngạn lại quá sạch sẽ, thanh cao.

Có nhiều người nói rằng sao Ngạn và Trà Long không đến với nhau khi cả hai đều có tình cảm với đối phương nhưng tôi lại nghĩ: Tình cảm mà Ngạn dành cho cô bé chỉ đơn thuần là tình thương, là tình cảm với Hà Lan mà Ngạn đã chôn chặt trong tim. Nếu hai người thực sự đến với nhau thì thật tội nghiệp cho Trà Long bởi có lẽ cô bé trong tiềm thức của Ngạn chỉ là thế thân cho Hà Lan.

Tôi không đồng tình với sự nhu nhược, ngu ngốc của Hà Lan trong tình yêu. Có lẽ từ lúc bắt đầu Hà Lan đã sai, sai khi trao thân cho Dũng mặc dù đã biết Dũng là một tay chơi. Không chỉ vậy, tôi càng căm ghét nhân vật Dũng đến tột độ khi hủy hoại cuộc sống của một cô gái trẻ mới vào đời.

Đọc Mắt Biếc, ta thấy được một tuổi thơ hồn nhiên giữa hai đứa trẻ và những rung động đầu đời, ta thấy được tình cảm đơn phương sâu đậm và cái kết đầy ám ảnh với mỗi ai đã thả hồn vào câu chuyện.

Tác giả: Tạ An Nhi

%d bloggers like this: