[Sách] “Nếu biết trăm năm là hữu hạn”

Chào bạn của tôi. Đã bao giờ bạn có cảm giác như đã đánh mất chính mình, như đã lãng quên hết những điều gần gũi xung quanh chưa? 

Tôi cũng vậy, cuộc sống hối hả đôi khi cũng khiến tôi chạy theo hơi thở gấp gáp của năm tháng, đến lúc giật mình nhìn lại thì tâm hồn tôi bỗng hóa tro bụi lúc nào không hay. Và những lúc ấy, tôi tìm đến sách như một con kiến nhỏ bé cố bám víu vào cành gỗ khi bị cuốn trôi trong dòng nước lũ.

Sách có nhiều thể loại, nhưng riêng tôi thiên về cảm xúc nên tôi thích những cuốn sách nhẹ nhàng, sâu lắng. Có lần, tôi đã tìm đọc cuốn sách “Nếu biết trăm năm là hữu hạn” của tác giả Phạm Lữ Ân.

“Nếu biết trăm năm là hữu hạn” là một cuốn sách viết về những điều mà tác giả từng trải, những cảm xúc của tác giả về con người, cuộc đời, nhân thế… Không quá cầu kì cũng không biến tấu khoa trương, những lời văn trong cuốn sách rất thật, rất đời.

Từng câu chuyện mà tác giả kể mới đọc tưởng chừng như bình thường, nhưng ngẫm lại thì mới thấy ẩn chứa trong đó quan niệm nhân sinh sâu sắc. Đọc nó, tôi có cảm tưởng như mình vừa trò chuyện với một người bạn, mà người bạn đó lại nhìn cuộc đời bằng đôi mắt khác giúp tôi nhận ra nhiều điều hơn.

Cuốn sách đã giúp tôi đã được lí giải nhiều điều thắc mắc trong lòng. Cô bạn dễ thương lúc nào cũng hồn nhiên nhí nhảnh của tôi vì sao bỗng một hôm bị tôi bắt gặp khi đang ngân nga khúc hát buồn trên phố? Vì cô ấy cũng có trong tim mình một sự cô đơn nào đó không thể nói cùng ai. 

Giữa một doanh nhân thành đạt và một bà thím bán cá ngoài chợ hay giữa một thầy giáo với bố tôi, những con người đó có gì giống nhau? Đó là dù họ là ai thì đều có những giá trị riêng của bản thân để tôi tôn trọng họ hơn. Sự thành công đáng khâm phục của người doanh nhân, sự nhiệt tình của bà thím bán cá, sự tận tâm của người thầy bao năm gắn bó với nghề trồng người, sự hi sinh của ba tôi để tôi có một cuộc đời “không như bố”, tôi tôn trọng những điều đó vô cùng.

Cớ sao con người luôn sợ hãi khi đứng trước ngưỡng cửa trưởng thành, ngay cả tôi? Cái thế giới người lớn ấy mà, nó không đơn giản như chúng ta vẫn thường nghĩ. Một ngày đẹp trời bạn thức dậy, bạn sẽ không tài nào hiểu nổi vì sao người ta lại ghét mình vô cớ, vì sao người ta sẵn sàng quay lưng với bạn, vì sao người ta có thể nói ra một lời rẻ rúng làm bạn đau lòng đến rơi nước mắt, vì sao và vì sao.

Bạn không phải là một nhà thông thái, nên điều bạn cần làm không phải là đi tìm câu trả lời cho những câu hỏi vì sao đó mà là bình tĩnh đối diện với sự thông minh và sáng suốt của bạn, như vậy mới có thể “tồn tại” được. 

Vì điều gì mà người đời thường nói “chờ đợi là hạnh phúc”? Đó là vì kết quả của sự chờ đợi cho mang lại cho ta sự tươi vui và niềm hạnh phúc ngọt ngào, gấp gáp quá đôi khi lại “rút dây động rừng” khiến ta không nhận được gì. Điều gì khiến người ta vực dậy tinh thần sau những lần từ bỏ cuộc đời? Đó là gia đình, là một niềm hy vọng nhỏ nhoi nào đó cho họ yêu đời.

Đây là một cuốn sách được “ra đời” vào những ngày cuối cùng của một năm, vì thế nên giọng văn trong sách giống như kiểu trải lòng, giãi bày, tâm sự của tác giả về những gì đã xảy ra trong một năm. Và những lời đó như chất muối biển mặn mòi, thấm vào tâm trí tôi, in sâu ở đó, khó lòng sao lãng.

Tôi thích văn phong nhẹ nhàng, trong sáng của tác giả, thích cách dẫn dắt vấn đề từ hiện thực đời sống xung quanh của tác giả, thích cách trò chuyện như một người bạn giấu mặt am hiểu tất cả mọi thứ trên đời của tác giả và tôi trân trọng cách mà tác giả đồng cảm với người đọc.

Bằng giọng điệu trong sáng, tác giả như dẫn tôi đến một thế giới mà ở đó chỉ có sự thấu cảm, cho tôi đối diện với những điều tôi chưa một lần dũng cảm nghĩ đến. “Nếu biết trăm năm là hữu hạn” đã giúp tôi tìm lại tâm hồn mình, tìm lại niềm vui sống.

Vào một buổi tối nào đó trong đời, nếu như bạn day dứt buồn bã, nếu như bạn cảm thấy sự cố gắng của bạn không được công nhận, nếu như bạn nghĩ hoài vẫn không hiểu vì sao có những người không thích bạn, nếu như bạn hụt hẫng khi nghe tin người mình thương đem lòng thương một người khác, nếu như bạn muốn kết thúc cuộc đời mình vì nghĩ rằng cái chết sẽ là giải pháp cho bạn, hãy tìm đọc “Nếu biết trăm năm là hữu hạn”.

Tôi tin cuốn sách này sẽ phần nào xoa dịu trái tim bạn, xoa dịu tâm hồn bạn như cách một người mẹ vỗ về đứa con đang nằm cuộn tròn trong lòng mình.

Tác giả: Nguyễn Duy Hưng

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

%d bloggers like this: