[Sách] “Rồi một ngày cuộc sống hóa hư vô” – Sự kỳ diệu từ nỗi sợ cái chết mang lại

“Vốn dĩ, “chết” là sự tiếp nối của “sống” trên sợi dây cuộc đời, là một điều hết sức bình thường, không đáng để bạn nhìn bằng con mắt đặc biệt. Cố xua đuổi cái chết ra khỏi tâm trí, tránh suy nghĩ đến nó chỉ đẩy khả năng chết có ý nghĩa ra xa khỏi tầm với của bạn mà thôi”.

Bằng giọng văn chân thực, mộc mạc ẩn trong hơi thở mang màu thiền định, “Rồi một ngày cuộc sống hóa hư vô” của tác giả Hideko Suzuki là một cuốn sách dành cho tất cả những ai đang mất dần ý niệm về cuộc sống, những ai đang và sẽ đối mặt với cái chết kề cận, những ai cảm thấy mình chênh chao giữa nỗi sợ cái chết và việc chết-có-ý-nghĩa. Nhưng kì diệu thay, trong tất cả những đối tượng kể trên, mỗi chúng ta không có ai không tìm thấy một chính mình ở đó. Nói cách khác, như lời tác giả, “có lẽ cuốn sách này cần thiết cho phần đông mọi người”.

Nhật Bản được biết đến như là một biểu tượng của sự lao động miệt mài và nghị lực đáng ngưỡng mộ. Vươn lên từ một quốc gia không được hưởng sự ưu ái của tự nhiên, là nơi phải gánh chịu hậu quả từ những đợt thiên tai bất ngờ, Nhật Bản được xếp vào hàng những quốc gia phát triển nhất châu Á với tốc độ tăng trưởng kinh tế vượt bậc. Thế nhưng, đi ngược lại với ánh sáng văn minh ở xứ sở mặt trời mọc, Nhật Bản cũng là nơi có tỉ lệ tự sát thuộc hàng cao nhất thế giới.

Trái ngược với bình minh, sự sống của con người đang dần bị áp lực bủa vây và dày vò đến mức tự mình đi tìm lối thoát. Cuộc sống cứ thế lụi tàn như ánh hoàng hôn ngả về phía trời tây.

Nhìn vào hiện thực khắc nghiệt ấy, có thể người đọc sẽ khá ngạc nhiên khi Hideko Suzuki khuyên độc giả của mình đừng nên trốn tránh những suy nghĩ về cái chết, mặt khác hãy nghĩ đến nó nhiều hơn, một cách thường xuyên và nghiêm túc. “Thử biến ý thức về cái chết trở thành thói quen hằng ngày”, đó là một trong những thông điệp mà tác giả nhắn gửi.

Xen kẽ giữa những chia sẻ thật tâm, chân thành là những mẩu chuyện trải nghiệm của chính tác giả về ý niệm của những người đang sống trước cái chết mà họ phải đối mặt, để rồi đúc kết nên một chân lí giản đơn và cũng là lời lí giải cho tất cả, rằng bất kì cảm giác đáng sợ nào nếu đã biết trước và cũng không thể tránh khỏi, hơn nữa đã trở thành thói quen phải đối mặt nhiều lần thì cũng chẳng còn gì phải lo ngại. Tựa như việc cầm đèn chạy trước ô tô, thay vì lo sợ cái chết bất ngờ xảy đến, việc tự thiết kế cho mình một bản kế hoạch hoàn hảo cho một cái chết ý nghĩa là việc nên làm hơn rất nhiều.

“Một sớm mai kia khi mọi thứ trong đời bỗng hóa thành hư vô, chỉ mong vẫn có thể nở nụ cười mãn nguyện bởi mình đã sống những ngày trọn vẹn”. Cuộc sống xô bồ dẫn lối ta miệt mài theo đuổi vô số những giá trị, trong đó cả cả những hư vinh bất định. Khi chết đi, bảng thành tích đạt được hay khối tài sản khổng lồ không phải là điều giúp chúng ta thanh thản.

Để tâm an yên, và cũng để những người ở lại có động lực cho bước đời sau này thì một nụ cười, một lời cảm ơn thật tâm là cái kết viên mãn nhất. Tác giả Hideko Suzuki đã rất nhiều lần đề cập đến lời cảm ơn trước lúc nhắm mắt. Đó hẳn là lời cuối tốt đẹp nhất nên được thốt ra bởi bất kì ai đang đối diện với cái chết cận kề.

Chết là tên gọi khác của sự khởi đầu cho một hành trình mới. Nghĩ đến cái chết là khoảnh khắc con người nhận thức được ý nghĩa của cuộc sống hiện tại. “Trước cái chết, ai cũng trở nên tích cực hơn”. Thật vậy, nếu cho rằng chết đi là nỗi sợ hãi tột cùng thì còn nỗi đau nào không thể chịu thấu? Có rất nhiều những người tìm đến cái chết để giải thoát chính mình. Khi đó, niềm đau thể xác chẳng thể nào sánh bằng những vết thương tâm.

Thế nhưng, mấy ai hiểu được rằng, so với cái chết thật sự, cảm giác trải qua cái chết đáng sợ hơn gấp nhiều lần. Những con người đáng thương ấy trong giây phút thập tử nhất sinh, chắc hẳn đã có ít nhất một khoảnh khắc dù là thoáng qua, họ chới với mong có thể bám víu được vào một mảnh cuộc đời còn vương lại. Sự sống, suy cho cùng vẫn là thứ đắt giá nhất trần đời. Cuốn sách để lại lời cảnh tỉnh rất mực nhẹ nhàng nhưng đầy ý nghĩa đối với những tâm hồn đang lạc lõng và mất niềm tin vào thực tại.

Khoảng thời gian tìm đến quyển sách này là giai đoạn bản thân tôi trải qua một số áp lực và mệt mỏi tột cùng. Nhưng khi gấp sách, tôi nhận ra: Hãy biết ơn cuộc đời ngay từ hôm nay, và hãy trân trọng từng phút giây ta còn tồn tại; vì biết đâu ngày mai, ngày kia, một ngày nào đó, cuộc đời sẽ bỏ lại ta trên nấm mồ của chính mình khi đến lời cảm ơn với mọi người xung quanh ta cũng chưa kịp thốt lên thành lời.

“Chính vì tàn phai, nên hoa anh đào mới càng thêm tuyệt vời. Giữa trần thế u uất này, rốt cuộc thứ gì mới có thể tồn tại vĩnh hằng đây?” “Rồi một ngày cuộc sống hóa hư vô”, liệu có ai vẫn đang hối tiếc điều gì hay chăng? Những trang sách của nhà văn Hideko Suzuki là nơi bạn và tôi có thể tìm đến để gột rửa tâm hồn mình trở nên thanh sạch hơn bao giờ hết.

Tác giả: Yến Nhi

%d bloggers like this: