[Sách] Trâm – Kẻ yểu mệnh – Câu chuyện về những người cha yêu thương con theo cách riêng của mình

Ai cũng nói, con gái là người tình kiếp trước của cha mình, nhưng đối diện với mối tình đó, mỗi người lại chọn cho mình cách thức đáp lại khác nhau. Có người bao bọc hết mực, dành hết mọi thứ tốt đẹp trên đời cho con mình; có người lại chọn cho mình đường đi lòng vòng không bộc bạch; lại cũng có người dùng lời nghiêm khắc răn đe mong sao đứa con bé bỏng khôn lớn nên người… Dù là yêu thương, dù là nghiêm khắc thì cuối cùng vẫn chỉ vì yêu thương.

Ở đây, tôi không muốn nói với bạn về cách dạy bảo con thế nào cho đúng, vì tôi không đủ quyền hạn và kiến thức để đánh giá cách nuôi dạy một đứa trẻ nên người, tôi chỉ muốn chia sẻ cho bạn về cách tôi cảm nhận tình yêu thương của người cha dành cho con trong cuốn truyện.

Đối với mỗi câu chuyện ngôn tình, có lẽ cái ấn tượng nó mang đến cho người đọc chưa biết gì về nó chỉ là cuộc sống màu hồng với vô vàn yêu thương và vui vẻ, nhưng trong đây ta bắt gặp những mảnh đời, những hoàn cảnh khiến ta phải suy ngẫm.

Cuốn truyện trinh thám ngôn tình cổ đại gồm 4 phần của Châu Văn Văn không chỉ thể hiện được sự mạch lạc trong cách viết và logic giữa các tình tiết vụ án mà bên cạnh đó còn mang lại nhiều ý nghĩa nhân văn. Không khí u ám bao trùm thành Trường An khi những vụ án liên tiếp xảy ra cũng không thể cuốn đi được tình yêu thương giữa người với người.

Trong Trâm – Kẻ yểu mệnh, bạn sẽ vô tình bắt gặp người cha đứng trên đỉnh quyền lực vì đứa con gái của mình mà nuông chiều hết mực, sẵn sàng mang hết bảo vật trong đời này đưa dưới chân con để con đường hoàng mà sống, để con không phải chịu tủi thân, mặc dù vậy cách quan tâm của ông vô tình tước đi niềm vui con trẻ.

Đứa con gái chỉ vì con chó sứ rẻ tiền mua ngoài chợ mà hân hoan, vì những lời quan tâm đơn giản từ người cha của kẻ hầu mà đóng kịch. Khi đứa con mất đi, ông bố dù có bao nhiêu của cải, dù có quyền khuynh thiên hạ, dù có giết sạch những kẻ hầu người hạ thì cũng chẳng mang được đứa con trở về bên cạnh mình. Dẫu có thế nào thì kẻ đầu bạc tiễn người đầu xanh vẫn là nỗi đau không thể thấu hiểu được.

Bạn cũng sẽ không thể quên người cha vì đứa con trai, vì sự sống của cả nhà mà bán đi đứa con gái của mình, và rồi khi trở nên khá giả, ông quay về tìm kiếm nó mong bù đắp lại tổn thương. Người ta có thể trách ông trọng nam khinh nữ, trách ông ham lợi khi nghĩ rằng con cái giờ này có địa vị rồi, nhưng bao năm nay cái nỗi day dứt khi phải bán đi đứa con vẫn đeo bám ông hằng ngày.

Cuộc đời éo le, có lẽ cái giây phút ông bán đi đứa con thì cái quyền được yêu thương nó cũng đã mất, và dù có cố gắng thế nào đi chăng nữa cũng chẳng thể quay đầu.

Có 1 người cha, bên ngoài luôn đánh đập chửi bới, luôn trách móc đứa con, nhưng trong khoảnh khắc nó bị ấm ức chẳng bao giờ thiếu bóng dáng cha mình. Người cha chẳng bao giờ nói được câu yêu thương lại vì con mà căm phẫn, lại vì con mà nghĩ cách báo thù.

Có lẽ người ta trách ông độc ác, người ta chửi rủa ông sắt đá thì trong mắt tôi cái khoảnh khắc ông nói rằng bao nhiêu năm nhìn con lớn khôn trở nên xinh đẹp mà bị người khác dẫm đạp thì tim ông vẫn là thịt mềm, vì đứa con mà chua xót. Chỉ là giây phút ông lựa chọn cách thể hiện tình yêu thương cũng là lúc cha con chẳng thể nào chăm lo cho nhau được nữa.

Người cha chỉ được miêu tả qua trí nhớ của Hoàng Tử Hà cũng để lại cho ta bao sự chân thực. Đứa con giận dỗi không ăn cơm nhưng vẫn thấp thoáng bóng ai nhìn người mẹ đi dỗ dành đứa con ăn hết chút gì đó; người cha trước mặt thì kể chuyện con gái nhà người ta giỏi giang nhưng sau lưng lại khoe con gái mình bằng 10 con trai nhà khác.

Khi lật mở những trang viết trong Trâm – Kẻ yểu mệnh, tôi vô tình nhận ra hóa ra mỗi người cha đều yêu con theo cách riêng của họ. Nhớ đến cha mình, cảm thấy nghẹn vì trước giờ ngay đến câu yêu thương còn chẳng thể thốt ra. Khi trưởng thành, rời xa gia đình mới hiểu được tình yêu thương của bố mẹ vẫn luôn là điểm tựa mỗi khi có khó khăn trong đời. Và rồi khi vấp ngã, tôi lại lén đắm chìm trong những trang truyện để tìm thấy sự may mắn rằng ít nhất mình vẫn còn có cha mẹ, và ít nhất vẫn còn đủ thời gian để cảm nhận được yêu thương!

Tác giả: Nguyễn Thị Hiền

Ảnh: nhanam

Leave a Reply

%d bloggers like this: