Sao Ẩn

Mỗi ngôi sao là một vì tinh tú.

Mỗi con người là một cá thể.

Mỗi ngôi sao là một chùm sáng riêng.

Mỗi con người là một cuộc đời khác biệt.

Không vì sao nào giống nhau, không có cuộc đời nào là sao chép của nhau. Chúng chỉ tương tự nhau cách tồn tại trên danh nghĩa là một hành tinh. Tương tự nhau hình thức sống của một đời với những ngôi “sao ẩn” trong mỗi cuộc đời riêng biệt. 

Tôi được gọi là một đứa khá trầm tĩnh, tôi yên lặng trong tất cả mọi điều, đến kết bạn cũng vô cùng ít nếu không phải nói là kén chọn! Bạn bè người ta nhiều đếm vô kể, còn bạn bè tôi, số lượng chỉ trên đầu ngón tay. Tôi không rảnh, mà cũng không có lòng chơi với những diễn viên chuyên nghiệp. Tôi chỉ muốn thật lòng chơi với một ai đó. Tuy nhiên, có ngày… tôi lại nhận ra… tôi có duy nhất họ nhưng họ không phải có duy nhất tôi. Ban đầu, tôi có chút ấm ức lẫn oán giận, càng về sau, tôi chỉ còn biết mỉm cười mà buông bỏ tất cả.

Biết sao đây… một đời người mà… ai cũng có vô vàn vì sao ẩn!

Cô bạn ấy đã chơi với tôi gần năm năm trời. Chúng tôi không được gặp nhau trực tiếp hay ôm chầm lấy nhau mỗi khi buồn mà chỉ có thể an ủi nhau qua từng dòng tin nhắn.

Năm năm trời, mọi buồn vui, chua xót đều gửi gắm, tâm sự cho nhau. Cứ thoải mái mà bộc bạch, chẳng giấu giếm nhau, cũng chẳng sợ đối phương không giữ nổi bí mật.

Cứ như vậy, hai đứa thui thủi chơi với nhau ngần ấy thời gian. Tôi cũng đã từng tưởng tượng tới viễn cảnh của một tương lai gần. Tôi vượt nghìn cây số để gặp được cô ấy và tình bạn của chúng tôi là vĩnh cửu. Nhưng rồi… tôi đã sai! Trong một lần chúng tôi trò chuyện, cô ấy, không biết vô tình hay cố ý đã nói: Sau này tao sẽ vào Sài Gòn ở cùng với con bạn thân nhất của tao!

Tin nhắn vừa được gửi đến, tôi đọc tới đâu như muốn hóa đá tới đó. Sài Gòn ư? Tôi ở Hà Nội. Bạn thân nhất ư? Người ấy… lại chẳng phải là tôi! Tôi muốn gặp cô ấy ở Quảng Ngãi, nhưng rồi cô ấy chẳng hề muốn gặp tôi mà còn kéo dài khoảng cách giữa cả hai thành kẻ Bắc- người Nam. Lúc đó… tôi thực sự bất ngờ. Tôi oán trách cô ấy tại sao lại đối xử với tôi như vậy, nhưng rồi… tôi nhận ra… tôi chẳng có tư cách gì để yêu cầu người ta chân thành lại.

Tôi tốt với cô ấy là việc của tôi.

Cô ấy có coi tôi là người thân nhất hay không thì là việc của cô ấy.

Và chúng tôi… là hai cá thể riêng biệt cho nên tôi không có quyền yêu cầu bất cứ thứ gì mình muốn từ cô ấy.

Khoảnh khắc đó, tôi chợt nhận ra… xuất hiện trong cuộc đời cô ấy không chỉ có một mình tôi mà còn có vô số người- đã gặp, đang gặp, chưa gặp và mãi mãi không thể gặp! Mỗi con người là một vì tinh tú giữa ngân hà rộng lớn và họ là những đốm sao ẩn trong cuộc đời ngân hà bao la, trải dài của cô ấy!

Muốn loại bỏ, nhưng trần đời ai là kẻ hái nổi sao trời?

Từng ngôi sao, từng con người cứ vậy xuất hiện giữa cuộc đời cô ấy. Những ngôi sao xuất hiện đằng sau sẽ thay thế mọi thứ cho ngôi sao xuất hiện trước.

Vậy nên… con người có thể yêu hơn một người.

Cũng có thể trân trọng hơn một người.

Nhưng không thể đồng thời coi trên một người là nhất!

Bởi nhất là duy nhất, là độc nhất, là không có vì sao nào có thể hơn ánh sao được coi là nhất đó!

Nhất- không cần thiết phải có nghĩa là đẹp nhất, cũng không cần thiết phải là tốt nhất. Nó nhất theo một ý nghĩ nào đó mà từng chủ nhân của mỗi cuộc đời mới có thể hiểu nổi.

Vậy nên, giữa vô vàn ngôi sao ẩn đó, người quan trọng nhất với cô ấy không cần phải là người hơn tôi hay hoàn hảo hơn tất thảy. Quan trọng là… cô ấy… đang suy nghĩ thế nào!

Thực tế mà nói, gọi “sao ẩn” cũng chẳng hề sai!

Cuộc đời con người là một chặng đường dài, chúng ví như dải ngân hà rộng lớn, mà người chúng ta gặp lại là những ngôi sao tồn tại giữa ngân hà đầy hư vô.

Những ngôi sao đã tàn lụi là những con người đã tồn tại trong quá khứ của chúng ta. Có thể hoặc cũng không cần để lại cho ta những hoài niệm. Nhưng hầu hết, chúng đều đọng lại trong tiềm thức một cách khó quên.

Giống cô ấy với người cũ hay tôi với người từng thương hoặc tất cả mọi người với người từng là mọi thứ!

Những gương mặt chúng ta đang gặp ở hiện tại chính là những ngôi sao đang tỏa sáng. Chúng ở giai đoạn sáng rực rỡ, tinh khôi nhưng rồi sẽ có một ngày chúng tan biến đi thành những vỡ, và con người ta từ hiện tại sẽ trở thành dĩ vãng thuộc về quá khứ. Như tôi cùng cô ấy ngày hôm nay!

Những ngôi sao mới đang hình thành lại là những ngôi sao mang nhiều hy vọng tỏa sáng nhất. Đó là con người chúng ta sẽ gặp trong tương lai. Là những ngôi “sao ẩn” đúng nghĩa nhất. Mà tương lai, ai biết sẽ gặp được bao nhiêu người mới, sẽ nhìn được bao nhiêu chòm sáng trên bầu trời. Có thể gặp nhưng cũng có thể mãi mãi không gặp, tuy nhiên, nó bắt buộc phải tồn tại, tồn tại bằng một cách nào mà chúng ta chẳng thể nói được!

Rồi cái tương lai cô bạn tôi mong ước sẽ mau chóng tới.

Rồi tôi cũng sẽ đi dần dần vào quá khứ của cô ấy. Khác biệt lớn nhất dành cho tôi có lẽ là những cảm xúc đầy bồi hồi còn tồn đọng trong cô ấy. Như vậy thôi… có lẽ cũng đủ để bù đắp cho câu nói: Linh à… tao nghĩ… mày với tao nên dừng lại tại đây đi!

“Nếu mày muốn thì có thể… nếu mày vui thì hãy dừng lại”.

“Bỏ qua quá khứ, chấp nhận hiện tại và chờ đón những “sao ẩn” trong tương lai”.

“Quan trọng là, cả hai chúng ta biết trân trọng tất cả!”

TÁC GIẢ: HOÀNG TỐNG KHÁNH LINH


CUỘC THI VIẾT “NHÂN SINH CẢM NGỘ

Nhân sinh là cuộc hành trình không hề dễ dàng, nhưng chính vì thế mà nó trở nên ý nghĩa hơn, tùy vào cách nhìn, cách nghĩ của mỗi người. Đời hối hả, nhưng đừng mãi chạy. Hãy dừng lại một chút để biết mình đã và đang ở đâu – như là cách để giúp chúng ta biết bản thân nên làm gì ở chặng đường tiếp theo.

Xem thông tin chi tiết về cuộc thi ở đây.

%d bloggers like this: