Sinh ra để sống, đừng sống để chuẩn bị

Hôm nay mình nên làm gì đây?

Học bài, đọc sách, giải đề thi,..
Thôi thì ngồi nghĩ suy một tí

..
Sao thời gian trôi nhanh vậy nhỉ?

______________________________________________

Sinh ra để sống, đừng sống để chuẩn bị

– “Sắp đến sinh nhật tao rồi, năm nay không tổ chức được nhưng nhớ chuyển khoản đấy.” – Quỳnh trêu chọc. Lặng người, mình cố nhớ xem hôm nay là thứ mấy, ngày nào, sao mà thời gian trôi nhanh đến thế.

Sinh nhật Quỳnh vào giữa tháng mười hai, còn nhớ năm ngoái, chúng mình đi uống cả buổi chiều, luyên thuyên về cuộc sống và kể nhau nghe những ước mơ. Quỳnh bảo trước giờ đã bỏ lỡ nhiều thứ, mình cười trừ nhớ đến lời hứa năm xưa. “Thôi bỏ đi, năm sau làm lại”, chúng mình hứa chắc nịt với nhau bằng một cái cụng ly uống cạn. 

Thế mà một năm mà mình những tưởng dài lắm đã sắp trôi qua rồi, nhớ về những khoảnh khắc, mình tự hỏi bản thân có hối tiếc điều gì không? Mình đã kịp hoàn thành những mục tiêu mình đặt ra chưa? Đã kịp chăm lo cho bản thân và quan tâm gia đình thêm chút nữa? Hay đã chuẩn bị rất nhiều nhưng vẫn còn loay hoay trong mớ hỗn độn, hoang mang?

Một năm qua, rõ ràng bản thân đã rất cố gắng, nhưng hình như vẫn chưa đi đúng đường. Cứ nghĩ về quá khứ, chỉ toàn những vấn vương. Mình đã suy nghĩ nhiều hơn và lên kế hoạch cho tương lai, đã mua rất nhiều sách, tải rất nhiều tài liệu Tiếng Anh, xem rất nhiều video để tạo động lực, học cách tự lập. Toàn những thứ hay và hữu ích, mình đã chọn những thứ tốt nhất. Mình đã nghe vô số bài hát, biết vô số câu chuyện khiến bản thân cảm động và rồi tự hứa với bản thân rằng mình sẽ làm được. 

Nhưng kết quả thì sao?

Mình đã chuẩn bị nhiều như thế nhưng vẫn chưa hành động, đặt mọi hy vọng và trông chờ vào ngày mai còn hôm nay vẫn cứ sống như ngày cũ, mình luôn dặn lòng nốt hôm nay thôi. Thế rồi đến bây giờ, sách vẫn còn nằm im trên kệ, tài liệu chẳng còn nhớ đã lưu ở đâu, video đều đã bị xóa mất, giày chạy bộ mình đã quăng vào một xó, đóng bụi. Nghiêm túc một chút, năm qua mình đã làm gì nhỉ và đã sai ở đâu rồi? Lướt lại những dòng nhật ký từng viết, mình bất chợt khựng lại khi nhìn thấy một câu nói mà mình đã chia sẻ từ lâu rồi: “Chúng ta sinh ra để sống chúng không phải chuẩn bị để sống.” (Boris Pasternak)

Ừ nhỉ?

Đúng vậy. 

Sinh ra để sống, đừng sống để chuẩn bị

Rằng chúng ta không cần chuẩn bị nhiều thứ như thế làm gì? Chúng ta sinh ra để sống chứ không phải chuẩn bị để sống. Mua nhiều sách như thế cũng không thể đọc hết trong một lúc, kế hoạch này năm tới chưa chắc có thể dùng. Cuộc sống vốn là một phương trình có nhiều biến số, dù chuẩn bị tốt đến đâu cũng không tránh khỏi những rủi ro. Dành quá nhiều thời gian để chọn ra những thứ tốt nhất, là bỏ lỡ cơ hội để bản thân trở nên tốt hơn. Thật ra, chúng ta đều là những đứa trẻ yêu thích trải nghiệm, muốn rong ruổi trăm đường nhưng cũng khao khát sự yên ổn.

Chẳng biết rõ bản thân mình muốn gì, lại lo sợ tương lai chẳng như mong đợi nên lắm lúc lạc lõng, chênh vênh. Chúng ta càng thận trọng trong những lựa chọn và hành động, bởi chúng mình đều hiểu tuổi trẻ không đủ chỗ cho quá nhiều sai lầm. Và chúng ta chọn dành nhiều thời gian cho việc chuẩn bị. Chuẩn bị xem ngày mai nên làm gì thì tốt, nên ăn đi du lịch ở nơi nào, nên post bức ảnh nào, nên đọc quyển sách nào. Kết quả là bạn có một kế hoạch kỹ càng, có rất nhiều việc nhưng nó mãi chỉ là kế hoạch, không hơn. Bạn nghĩ về nó, chìm đắm vào nó và chẳng còn muốn thoát ra. Với bạn, ngày hôm nay và ngày mai không khác nhau mấy. Bạn vô tư dạo qua các trang web và tin rằng với kế hoạch tuyệt vời này, thành công chỉ là chuyện sớm muộn thôi.

Nhưng bạn biết không? Quyển sách hay nhất không phải là quyển sách nhiều người đọc nhất, mà nó là quyển sách bạn chuyên tâm đọc và tiếp thu nhiều kiến thức nhất. Thời gian tốt nhất để cố gắng là hiện tại, chỉ có hiện tại mới có thể nắm chặt trong tai, còn tương lai, ai biết điều gì sẽ xảy ra chứ. Cuộc sống là một hành trình góp nhặt từ những thói quen nhỏ.

Dù có thất bại thì nơi bạn ngã xuống cách vạch đích gần hơn nhiều so với dậm chân tại chỗ. Dù hôm nay trời không đẹp, tâm trạng không tốt, dù bạn chẳng có chút hứng thú nào, dù bạn có cố gắng hay không thì thời gian cũng không vì bạn ngừng lại, mọi thứ vẫn tiếp diễn, mọi người vẫn tiếp bước. Sự dừng lại chuẩn bị mà bạn cho là tốt ấy đang bào mòn bạn từng ngày một. Bạn dần quen với việc suy nghĩ hơn là hành động, bạn thích lên kế hoạch hơn là thực hiện. Đến khi bạn muốn thực hiện rồi, cơ hội chẳng còn bao nhiêu, lúc này bạn hô trời trách đất rằng cuộc sống bất công, lòng người sắt đá cũng chỉ thêm trò cười cho thiên hạ. Cuối cùng bạn chỉ làm một kẻ trắng tay thích mơ mộng hão quyền.

Sinh ra để sống, đừng sống để chuẩn bị

Giống như niềm vui và nỗi buồn vẫn luôn song hành, chúng ta kiên định đến mấy cũng sẽ có phút giây hoang mang, do dự về những thứ mình đang làm. Thế nhưng bạn này, thành công hay thất bại là kết quả sau khi cố gắng, không phải lí do để bạn chọn từ bỏ. Đúng hay sai là chuyện của tương lai, chúng ta đâu thay đổi được gì. Đừng mãi tính toán chi li, mải mê suy nghĩ nữa. Cứ hết lòng theo đuổi ước mơ của bạn đi, nếu kiên trì đến cùng, cuộc đời sẽ cho bạn thứ bạn muốn.

Chẳng còn sự nhiệt thành như năm ấy, vẫn loay hoay tìm kiếm một thứ gì không tên, lang thang đơn độc trên phố vắng, ngắm trọn khoảnh khắc mặt trời lên. Chúng ta có quyền sai lầm, có thể thất bại, nhưng không thể phụ chính mình. Mong chúng ta đều trở thành một người tuyệt vời như vậy. 

Hứa với nhau từ bây giờ đừng như vậy nữa nhé, mình cũng phải cố gắng đây.

Tác giả: Trần Thị Ngọc Thơ (Ngọc Ngọc Thơ Thơ)

%d bloggers like this: