Sống chậm

“Chúng ta là những người trẻ sống vội. Vội đến, vôi đi, vội tìm kiếm nhưng chẳng hiểu ta đang tìm kiếm điều gì. Vội đến mức vô tâm với chính mình. Kết quả nhận lại là những khoảng trống trong tâm hồn, trống đến hoang hoác.”

Ngày xưa ấy, bạn có thể mải mê đuổi theo một chú chuồn chuồn bay thấp mà chẳng ngại hiểm nguy.

Ngày xưa ấy, phía sau hàng rào của mảnh vườn nhà bạn là một thế giới đầy sức hút, bạn hứng thú muốn khám phá nó. Thật ra thì ngày còn bé ấy, bạn không biết quá nhiều thứ, vì thế mà bạn hứng thú với tất thảy mọi thứ mà bạn không biết “nó là cái giống gì”, bạn chỉ biết nếu bạn thích, bạn sẽ theo đuổi và tìm mọi cách để đạt được nó.

Dần dần theo thời gian, sự lo lắng và sợ hãi đã dần xâm lấn con tim của bao người trẻ. Có bao giờ bạn chợt hỏi mình: “Tôi của ngày xưa đâu rồi?“. Sự sợ hãi lớn dần theo năm tháng, bạn vẫn biết bạn muốn gì nhưng bạn không dám với tới thứ mình muốn, bạn chỉ biết vội vàng chạy theo cuộc sống mà quên mất chính mình, quên đi mong ước ngày nào đã bị chôn vùi nơi tận cùng sâu thẳm của kí ức.

Và tôi thực sự muốn mọi người đặc biệt là giới trẻ hãy sống chậm lại để cảm nhận cuộc sống một cách sâu sắc hơn bởi lỡ đâu bạn đã vô tình bỏ sót những điều quan trọng trong cuộc đời mà lại chưa kịp nhận ra thì sao.

Đã bao giờ chúng ta dừng lại và để ý rằng tóc mẹ đã bạc dần vì sương gió, đôi mắt mẹ đã hằn sâu bao nhiêu vết chân chim? Đôi vai mẹ hao gầy mà chùng xuống vì phải gánh vác những nỗi lo về cơm, áo, gạo, tiền cho chúng ta.

Đã bao giờ chúng ta dừng lại và để ý, đôi tay cha gân guốc gầy gò đầy khó nhọc, làn da cha rạm đi vì nắng cháy, quần quật sớm hôm cũng chỉ mong cho con khôn lớn nên người…?

Sống chậm

Đã bao giờ chúng ta chợt nhớ đến đứa bạn thân ngày trước. Người đã gắn bó, chia sẻ với ta qua bao nhiêu năm tháng khó khăn. Đường đời cứ trôi, mỗi người mỗi ngả, đã bao nhiêu lần chúng ta hứa hẹn “Bữa nào rảnh sẽ gặp nhau”, nhưng sao cái ngày ấy dường như chẳng bao giờ tới?

Đã bao giờ chúng ta ngồi xuống lắng nghe bản thân, nghe thử xem hôm nay trái tim mình cô đơn hay vui vẻ đang hân hoan hay đang lạc lõng. Câu hỏi ấy đơn giản là thế mà tại sao ta cứ mãi không làm?

Rồi… một ngày nào đó, khi những người chúng ta “muốn yêu thương” không còn ở bên ta nữa, lúc ấy ta mới cuống quít, mới khóc than và hối tiếc “Biết vậy, tôi đã thể hiện yêu thương kia sớm hơn…”

Ta cứ hớt hải chạy theo cái xô bồ của cuộc sống rồi trì hoãn sự yêu thương, thời gan không đợi chúng ta như cái cách mà bố mẹ cứ ngày ngày đợi ta về thăm họ bên mâm cơm ấm nóng. Gạt phăng mọi gánh nặng của cuộc sống đi, học cách hài lòng với những gì bản thân có và . lắng nghe thử xem tiếng thầm thì của cuộc sống tươi đẹp đang vẫy gọi chúng ta có bao điều đáng quý. Và hãy bỏ câu nói

“NGÀY MAI MÌNH SẼ VỀ QUÊ THĂM GIA ĐÌNH, NGÀY MAI MÌNH SẼ HẸN CÁI PHƯƠNG ĐI CAFÉ, NGÀY MAI MÌNH SẼ… NGHỈ NGƠI

VẬY NGÀY MAI SẼ LÀ KHI NÀO ĐÂY?

Tác giả: Trần Thiên Thu

%d bloggers like this: