“Sống hết mình cho ngày hôm nay” – Hành trình đi tìm ý nghĩa cuộc đời qua trang sách

Tôi đọc rất nhiều các thể loại sách của tác giả Nhật Bản, từ tiểu thuyết đến sách kỹ năng, chúng đều cuốn hút tôi một cách lạ lùng. Đối với “Sống hết mình cho ngày hôm nay” hay bất cứ cuốn sách nào, mục đích khiến tôi rút hầu bao một cách phóng khoáng nhất vẫn luôn xuất phát từ tên nhan đề ý nghĩa, một phần mục lục chỉ cho tôi vài luận điểm lớn truyền tải cơ bản sức nặng của nhan đề.

Được viết từ những trải nghiệm của Taketoshi Ozawa khi tiếp xúc với chính những bệnh nhân của mình, cuốn sách truyền tải đi một thông điệp đầy sức nặng giúp bất kỳ ai trong chúng ta, những người đang hạnh phúc, những kẻ đang đau khổ, những con người chán trường, những kẻ mất phương hướng đều sẽ tìm thấy sự lạc quan trong chính mình khi bình tâm nhìn nhận lại cuộc đời mình.

Sự mạnh mẽ và tử tế bắt nguồn từ việc tìm thấy ý nghĩa của cuộc đời. Với câu hỏi: “Cuộc đời mỗi con người có ý nghĩa gì hay không”, trong cuốn sách này, nhà văn Taketoshi Ozawa khẳng định: “Con người, chỉ riêng việc tồn tại trên đời thôi cũng đã mang một ý nghĩa với một ai đó, trở thành điểm tựa cho ai đó rồi”. Ở đời, ai cũng có trăm ngàn nỗi sầu khổ mà ta muốn tránh né.

Tùy vào thời khắc khác nhau, sức chịu đựng hay bung bật ở mỗi người sẽ có một ngưỡng khác nhau. Bằng việc chỉ ra nhiều chứng cớ thực tế khi tiếp xúc trực tiếp với các bệnh nhân ở giai đoạn cuối đời, nhà văn nhấn mạnh: Cuộc đời ai cũng có hạnh phúc, có điều đáng tự hào, có thứ để trân trọng và có những điều đáng để học hỏi. Không chỉ riêng những người bệnh tật, cả những người đang sống mạnh khỏe cũng cần vực dậy niềm hạnh phúc trong chính mình khi tìm ra ý nghĩa tồn tại của bản thân; từ đó tìm ra nguồn động lực thúc đẩy tiến về phía trước.

Khi tồn tại trên thế giới này, trong chúng ta chịu sức ép vô cùng lớn bởi “trách nhiệm”, “vun vén”, “chăm lo”. Chúng ta đã hy sinh quá nhiều vì người khác, chúng ta thay đổi chiếc mặt nạ theo hoàn cảnh để hài lòng cách nhìn của thiên hạ. Nhưng thực tế, chúng ta có thấy đang hạnh phúc thật sự hay ta đang miễn cưỡng sống theo ý người khác? Khi đặt vào tình huống chúng ta ngã bệnh, chúng ta đi xa, vậy thì sẽ thế nào?

Những việc còn dang dở, những việc chưa thể hoàn thành, những việc ngoài tầm với, những sai lầm chưa kịp sửa chữa… hãy giao phó cho người khác, cho tự nhiên và số mệnh đã an bài thay vì ôm đồm và trĩu nặng trong tâm hồn. Hãy để người khác tiếp tục thực hiện sứ mệnh, giấc mơ,.. của bạn. Kể cả khi bạn không còn tồn tại, những suy nghĩ vẫn còn là dòng chảy hiện hữu, những giấc mơ vẫn được tiếp nối, những sai lầm theo thời gian được thứ tha.

Vì vậy, “hãy nghiêm túc suy nghĩ về điều bản thân mình muốn nhắn gửi, điều bản thân mình muốn để lại, biết đâu khi ấy bạn sẽ thấu suốt ý nghĩ của cuộc đời, giá trị của bản thân cũng như điều quan trọng thực sự đối với mình là gì?”.

Không có cuộc đời nào tầm thường, không có ai vô giá trị.

Khó có ai sống được một cuộc đời như ý bởi chúng ta quá nặng gánh bởi vô số lựa chọn xuất phát từ tham vọng, thế thời. Chỉ đến khi chúng ta rơi vào tình cảnh không thể tự đi lại, không thể nói cười vô tư, không thể tự nấu cho mình một bữa cơm đơn giản, nghĩa là khi chúng ta không thể tự do. Khi đó, mọi ham muốn đều dần thu hẹp lại.

“Nhưng thực ra chừng nào bạn còn sống, chừng ấy bạn có thể tự do lựa chọn. Chẳng hạn một bệnh nhân không thể tự đi tới nhà vệ sinh có thể chọn dùng bỉm hay dùng bô. Người bị liệt có thể chọn nhờ ai làm người chăm sóc. Cũng có nghĩa rằng tất cả chúng ta vẫn luôn luôn “lựa chọn phương án tốt hơn” cho đến tận giây phút cuối cùng”.

Cũng như, chỉ “khi nghĩ đến cái chết, ta sẽ nhận ra mình cần phải sống như thế nào.”

Cuốn sách hướng tới giá trị sống vô cùng tích cực đến độc giả: Bất cứ ai sinh ra trên đời cũng đều mang một giá trị nhất định. Ở cách chúng ta nỗ lực làm tốt mọi thứ với một thái độ lạc quan, tích cực.

Hãy giữ nụ cười dù chúng ta phải đối diện với chuyện tồi tệ cỡ nào.

Cuộc đời mỗi người là chuỗi dài hạnh phúc xen kẽ với phiền não. Tất nhiên, không có xu hướng nào mạnh hơn nếu tâm hồn ta quá dễ dàng bị bóp méo bởi sự tiêu cực. Khi đối diện với phiền muộn, đau khổ, chúng ta có nhiều phương án để chia tách sự tiêu cực bằng quyền năng nhận thức để đạt tới sự mạnh mẽ và hạnh phúc trong tâm hồn.

Cũng có nhiều người trong khi mải chạy theo hạnh phúc của riêng mình, ta nghĩ tới những thứ nhìn thấy trước mắt như địa vị, danh tiếng, tiền tài, hoặc độc chiếm tình cảm. Tuy nhiên, hạnh phúc được mang lại bởi những thứ ấy đều có giới hạn và không được bền vững. “Sự bình yên trong tâm hồn chỉ có được khi bạn mong muốn hạnh phúc đến với người khác.” hay bởi khi ta giữ được những điều tốt đẹp, những kỷ niệm gần gũi nhất với ai đó.

Luôn trân trọng mỗi ngày và không ngừng mơ ước.

Khi còn mạnh khỏe, chúng ta luôn xoay vòng sự bận rộn với đủ thứ từ công việc, nhà cửa, sở thích đến bạn bè… Những chuỗi ngày lặp lại như thế, đôi khi chúng ta quên mất giá trị tồn tại của bản thân. Hãy dành thời gian ngắm nhìn cuộc đời và thiên nhiên; ít nhiều, những phiền não trong bạn dần bé lại.

Có một điều giả dụ đặt ra: Nếu hôm nay là ngày cuối cùng của cuộc đời, bạn muốn mình là một người như thế nào? Hãy sống cho chính bản thân mình, những điều mình thích thú và khao khát nhất; không phải cố gắng nhẫn nhịn, chịu đựng hay khách sáo với người khác, để rồi bản thân mình thì chịu ấm ức, thiệt thòi.

“Dù là nỗi đau đớn tột cùng, cái chết cũng không thể cướp đoạt quyền tự do mơ ước hướng tới tương lai của chúng ta. Chính những ước mơ ấy sẽ là chỗ dựa, là kim chỉ nam cho chúng ta.”

Chu Thị Trang

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

Back To Top
%d bloggers like this: