Chờ chút nha.....
Sự khác nhau giữa cô độc và cô đơn
Cô đơn là khi bạn cảm thấy quá mệt mỏi với chính con người mình, chính bản thân mình.

Cô độc là sự bình tĩnh, thanh thản trong tâm hồn. Đó là khi, mọi thứ chẳng còn gì ngoài những suy nghĩ của riêng bạn. Khi đó, bạn có thể nghe được những điều mà trước đây bạn từng né tránh, né tránh bằng những cuộc trò chuyện vô nghĩa, những bài hát được mở to hết cỡ hay bằng những bữa tiệc đông vui náo nhiệt.

Khi cô độc, bạn có thể lắng nghe những điều bạn cần nói với bản thân mình, là khi dành thời gian cho những suy nghĩ quan trọng hơn, những suy nghĩ bạn thường dễ dàng bỏ qua giống như việc bạn thường dồn những mẫu rác vụn vào góc tường và không bao giờ để người khác thấy vậy.

Cô đơn là khi bạn cảm thấy quá mệt mỏi với chính con người mình, chính bản thân mình. Giống như hiệu ứng “buồng phản âm” (echo chambers – căn phòng nơi các âm thanh phát ra bị dội lại, không phát ra ngoài), các bạn có thể tưởng tượng ra tiếng móng tay cào trên bảng đen đáng sợ đến mức nào không, và khi cô đơn, đôi khi trong đầu bạn tựa như 1 căn phòng kín, luôn phát ra những tiếng móng tay cào lên bảng nhưng những âm thanh đó không bao giờ thoát ra ngoài. Suy nghĩ này tách biệt với suy nghĩ kia, lặp đi lặp lại nhiều lần, cho đến khi đầu óc trống rỗng và không còn gì có ý nghĩa đối với bạn nữa. 

Cô độc là thường đi ăn một mình, là dành thời gian để thưởng thức từng vị ngon của món ăn, chứ không phải bị gián đoạn bằng những cuộc trò chuyện với người khác. Khi cô độc, bạn sẽ chọn những góc khuất để ngồi đọc sách, bạn không muốn mọi thứ xung quanh làm phiền đến mình. Là hạnh phúc khi người thân yêu xuất hiện vào thời điểm cần thiết nhất, chỉ cần một bữa tối nhẹ nhàng với một cuộc trò chuyện vui vẻ là đủ rồi.

Cô đơn là bữa tối chỉ dành cho 1 người tại chiếc bàn trong góc khuất, giống như tình trạng này đã diễn ra quá thường xuyên tới nỗi bạn nghĩ rằng nó đã là một thói quen. Cô đơn là khi bạn muốn bàn luận về việc bữa tối đã ngon như thế nào, người phục vụ chuyên nghiệp ra sao, cách trang trí bắt mắt thế nào nhưng không có một ai hồi đáp lại những lời đánh giá ấy của bạn cả.

Cô đơn là khi bạn lưu lại một trải nghiệm trên FB để có thể chia sẻ với ai đó, vì bạn không muốn cảm giác như thể một đĩa thức ăn được dọn lên chỉ được phục vụ đại khái chứ không muốn bạn trải nghiệm được cảm giác thưởng thức là như thế nào.

Cô độc là khi đi bộ trên đường, chỉ có bạn và phong cảnh xung quanh. Là khi bạn tiếp nhận mọi thứ mà không có quá nhiều vướng bận về mọi thứ.

Cô độc là khi mệt mỏi với vòng xoay của cuộc sống, bạn chỉ muốn dừng lại để nghỉ ngơi một chút, bạn vui vẻ khi được nằm lì ở nhà và nạp lại năng lượng. Bạn đặt thức ăn, chọn một bộ phim yêu thích nhất và cuộn mình lại trong đống gối ôm mềm mại. Là cảm giác ích kỷ được thỏa mãn, là sự hối hận khi đã dành quá nhiều thời gian để quan tâm người khác. Khi cô độc, bạn có thể ăn mặc luộm thuộm một chút, sống cẩu thả một chút, có thể ăn bất kỳ lúc nào bạn thích, không rửa chén mà không bị ai chê trách.

Cô đơn là khi tự do – là điều trước kia bạn luôn dèm pha, nhưng tới nay lại là điều bạn chấp nhận trong cuộc sống, trở thành một lý do để mọi việc qua đi. Đó là chồng bát đĩa đang ngày càng nhiều trong bồn rửa, là một chiếc giường không được sắp xếp gọn gàng, là đĩa thức ăn đầy dầu mỡ mà bạn order từ cùng một nơi cho cả tuần. Là khi bạn lờ đi lời khuyên của người khác, khiến thế giới đang dần thu hẹp, chỉ xoay quanh mỗi bạn và chỉ có bạn tự do trong đó.

Cô độc là khi đi bộ trên đường, chỉ có bạn và phong cảnh xung quanh. Là khi bạn tiếp nhận mọi thứ mà không có nhiều vướng bận về mọi thứ nữa. Không giống như trước, khi cô độc, bạn có nhiều thời gian để cảm nhận mọi việc xung quanh hơn. Không còn trốn tránh, cũng không còn cách xa.

Cô đơn là khi nhìn một thứ đẹp đẽ, trái tim của bạn lại không rung động được một nét nào. Mọi thứ dường như đều bị dồn nén và có thể bùng nổ bất kỳ lúc nào. Là khi bạn có một câu chuyện vui, muốn chia sẻ với những người xung quanh, nhưng khi quay lại, thì chẳng còn một ai cả.

Nguồn: thoughtcatalog

Leave a Reply

%d bloggers like this: