Tách cà phê chiều thứ 7

Tách café chiều thứ 7, tôi nhâm nhi từng ngụm từng ngụm. Tiết trời mùa thu là cái hanh hao của nắng hòa quyện với cảm giác lành lạnh. Tôi miên man suy nghĩ về tất cả mọi chuyện của bản thân. Từ cuộc sống của những ngày giãn cách xã hội, chán nản, mệt mỏi nhưng cũng nhờ thế mà làm được những việc mà trước kia cứ chần chừ không làm.

Rồi những ngày đi làm được tuần vài buổi với những đồng lương ít ỏi lại nghĩ đến tương lai ngày mai sẽ ra sao. Đọc vài cuốn sách, những câu châm ngôn để có động lực làm việc, động lực suy nghĩ phải làm gì, cố gắng không để thời gian của bản thân bị bỏ phí. Có lúc rảnh rỗi quá thì tự học và làm vài món bánh yêu thích, dù có cả thành công lẫn thất bại.

Tách cà phê chiều thứ 7

Dù cuộc sống không được thoải mái nhiều thứ nhưng vẫn phải tiếp tục tìm cách để vượt qua, tìm cách để làm cho cuộc sống của mình có giá trị hơn. Bởi thời gian cứ trôi chưa từng dừng lại, cũng chẳng chờ đợi ai cả. Thời gian qua đi là thời gian đã mất không bao giờ có thể lấy lại được. Có hay không việc lãng phí thời gian và để thời gian trôi qua một cách vô ích? Mà thời gian là một trong những thứ quý giá của con người. Vậy mà dường như chúng ta đang để nó trở thành một thứ không có giá trị.

Quay ngược thời gian về những ngày thơ ấu, chúng ta đã để thời gian của mình trôi qua như thế nào. Đôi khi tôi đã nghĩ lúc còn bé ấy chúng ta không biết được ý nghĩa thực sự của thời gian nhưng lại sử dụng nó rất hiệu quả. Chúng ta dùng thời gian để học hành, vui chơi, để làm việc nhà giúp đỡ ba mẹ… Chúng ta khám phá ra những điều mới mẻ của cuộc sống và tự nhiên. Để rồi chúng ta có những khoảnh khắc đáng nhớ, những giây phút không thể nào quên và cả những thành tựu mà bản thân đã đạt được nhờ sự nỗ lực không ngừng.

Nhưng dường như càng lớn lên, khi được học và hiểu biết hơn thì chúng ta lại càng coi thường giá trị của thời gian. Thời gian mà chúng ta của sau này luôn dành cho những việc mà xét một khía cạnh nào đó là vô ích. Đã có lúc chúng ta chìm đắm trong không gian ảo, trong thế giới khác xa với thực tế. Đã có lúc sống ảo nhiều quá nên quên mất đi thực tại như thế nào. Quên mất đi thế nào là hiện thực cuộc sống? Thế nào là tình yêu thương con người với con người? Thế nào là cảnh sắc thiên nhiên, là vẻ đẹp của tự nhiên đã ban tặng? Và quên đi rất nhiều thứ mà chỉ có khi sống ở thực tại chúng ta mới cảm nhận và thấu hiểu hết được.

Sống ở thực tại chúng ta biết được cái bắt tay lịch sự, cái ôm ấm áp được gửi trao, lời chúc mừng chân thành và những lời an ủi vỗ về khi chúng ta gặp khó khăn. Chúng ta thấy được khuôn mặt rạng rỡ, thấy được ánh mắt yêu thương, và cảm nhận được nhịp đập của con tim khi đứng trước ai đó. Chúng ta thấy được sự thay đổi của thời tiết. Thấy được khi đất trời vào thu sẽ như thế nào? Màu sắc của cỏ cây hoa lá, của mọi vật xung quanh biến đổi ra sao? Thấy thời gian đã đi qua như thế nào và để lại dư âm gì?

Tách cà phê chiều thứ 7

Và đã có lúc chúng ta cứ mải chạy theo vật chất, chạy theo hư danh, cứ để cho cuộc sống ồn ào xô bồ cuốn đi. Để đến khi dừng lại, đến khi ngoảnh đầu quay lại thì thấy được chúng ta đã bỏ lỡ nhiều thứ đến thế. Bỏ lỡ những bữa cơm ấm áp bên gia đình, bỏ lỡ những khoảnh khắc vui đùa cùng bạn bè và người thân. Bỏ lỡ những buổi tiệc chúc mừng sinh nhật khi chúng ta bước sang tuổi mới. Rồi cả giây phút ngắm nhìn những bông hoa đang nở rộ ngoài ban công.

Nhìn thấy cái cây bản thân mới trồng đang lớn lên từng ngày và ra mầm mới. Bỏ lỡ những hôm thức dậy sớm ngắm nhìn bình minh dần lên và những tia nắng đầu tiên xuất hiện bên cửa sổ. Thậm chí cả những cơn mưa bất chợt của ngày hè oi ả làm xua tan đi cái nóng bức ngột ngạt. Đôi khi vào ngày đông giá lạnh cầm trên tay cốc cafe sữa nóng hổi mà ấm áp, nhấp từng ngụm để cảm nhận cái dư vị ngọt ngào của nó. Có biết bao nhiêu điều mà chỉ khi bước ra khỏi vòng xoáy của cơm áo gạo tiền thì chúng ta mới thấy được mình đã bỏ lỡ những gì.

Vậy bạn đã sử dụng thời gian của mình như thế nào? Bạn đã cân bằng nó bằng cách nào? Vào những lúc rảnh rỗi bạn đã làm gì? Đặc biệt là đợt nghỉ dịch vừa rồi, bạn đã dành thời gian để làm gì?

Có lẽ mỗi người sẽ lựa chọn cho mình một công việc, một điều mà bản thân yêu thích để làm. Có khi đó là dịp để chúng ta thực hiện những điều mà bản thân đã luôn chần chừ do dự. Là dịp để làm việc mà trước đây bản thân đã bỏ lỡ. Hay là chìm vào trong không gian của chiếc điện thoại –  thứ mà đã ngăn cách chúng ta với những điều xung quanh và thế giới bên ngoài. Dù bạn lựa chọn dùng thời gian của mình cho điều gì, thì điều đó phụ thuộc vào quyết định của bạn. Thậm chí con đường của bạn tiến lên hay thụt lùi về phía sau, tương lai của bạn tươi sáng rạng ngời hay mờ mịt, cuộc sống giàu sang hay nghèo khổ cũng do bạn sử dụng quỹ thời gian của mình như thế nào mà thôi.

Tách cà phê chiều thứ 7

Đã bao giờ bạn đặt ra cho mình một lịch trình cụ thể nào chưa? Đã bao giờ bạn đặt ra các mục tiêu đạt được của bạn ở năm nào hay độ tuổi nào chưa? Đã bao giờ bạn suy nghĩ là phải dùng quỹ thời gian của mình sao cho hợp lý và không lãng phí hay chưa?

Ai cũng từng có thời gian bản thân đã bỏ lỡ hay để nó trôi qua một cách vô ích. Ai cũng có những khoảnh khắc tiếc nuối một quãng thời gian nào đó nhưng chỉ nằm trong suy nghĩ. Và sẽ có những lúc bạn muốn thời gian của bản thân được phát huy hết tác dụng của nó nhưng không biết phải làm như thế nào, phải bắt đầu từ đâu.

Chắc chắn một điều cũng có lúc bản thân bạn cảm thấy mình thật vô dụng và không có tài năng gì cả. Có lúc bạn sẽ tự hỏi bản thân rằng: “Sao ai cũng có tài gì đó mà bản thân mình lại không?” Bạn có nhé. Chỉ có điều đó là cái mà bạn phải tự mình khám phá và không ai có thể giúp bạn được. Chúc bạn sẽ tìm ra được thế mạnh của bản thân và phát huy hết khả năng cùng với việc nâng cao nó để đạt đến đỉnh vinh quang. Và chúc bạn luôn biết cách để sử dụng quỹ thời gian của mình một cách hiệu quả nhất.

Tác giả: Nguyễn Thị Tuyết

-TTKD- (Bút danh)

%d bloggers like this: