Tâm thế sẵn sàng đương đầu “thảm họa”

Có thể chúng ta không nghĩ về “thảm họa” theo cách đơn thuần như thế, nhưng nhiều khả năng khi tâm trí đang ở trạng thái mơ hồ, chúng ta bắt đầu nghĩ đến một kịch bản về cuộc sống của mình trong tương lai.

Tâm thế sẵn sàng đương đầu “thảm họa”

Đầu tiên là giáo dục, đi cùng với đó là những tình bạn sâu sắc, những khoảnh khắc say sưa khám phá bản thân, những mối tình đầu dịu dàng, và có những thời điểm vui không thể tả.

Tiếp đến là sự nghiệp, một công việc nào đó trả lương cho bạn, nhưng bạn sẽ không chỉ làm nó vì tiền. Chúng ta sẽ trở nên thông tuệ, đáng nể và đầy vinh dự về những nỗ lực mà bản thân đã bỏ ra.

Song hành cùng sự nghiệp là một mối quan hệ quan trọng, nhiều khả năng là một cuộc hôn nhân. Sự gắn kết đó sẽ kéo dài mãi mãi và được xác định bởi sự thỏa mãn đến từ đôi bên, tình bạn chân thành, và đời sống tình dục đều đặn đầy đam mê. Sẽ có cả sự hiện diện của những đứa trẻ, từ đây chúng ta được trao cơ hội nuôi dưỡng những sinh linh nhỏ bé đáng yêu và đầy lòng biết ơn, những cục cưng của cha mẹ, và chúng ta sẽ quan sát toàn bộ quá trình chúng lớn lên thành những người trưởng thành đáng ngưỡng mộ và đầy động lực.

Với sự tiến bộ của khoa học, chúng ta sẽ sống một cuộc sống chủ động và ít đau đớn hơn, khỏe mạnh về cả thể chất lẫn tinh thần, và cứ thế bước vào tuổi bát tuần. Bố mẹ chúng ta mất khi họ già đi và khi thời điểm đó đến với chúng ta, khoảnh khắc kết thúc sẽ diễn ra nhanh chóng, thanh thản, chẳng chút đau đớn.

Chẳng ít thì nhiều thì điều này chính là kịch bản mà một xã hội tiêu dùng, trần tục với công nghệ tiên tiến đặt vào tay chúng ta – và chắc chắn là nhiều lúc, chúng ta sẽ muốn bám chặt lấy nó và tin tưởng nó tuyệt đối.

Tâm thế sẵn sàng đương đầu “thảm họa”

Nhưng sự thật – dù chưa bao giờ được coi như một quy tắc chung, chưa bao giờ được nhấn mạnh bằng một giọng điệu trang nghiêm u sầu phù hợp – là không có ai trải qua một giai đoạn nhất định mà không gặp một sự kiện nào “đi chệch kịch bản”. Sẽ có điều gì đó, ở nơi nào đó nhất định sẽ xảy ra sai lầm khủng khiếp. Không tiềm ẩn hay tình cờ, nhưng điều đó là cần thiết, vì bản chất tồn tại của con người và vì nỗi khiếp sợ của chúng ta khi đối mặt với sai lầm, mù quáng, tai nạn và bệnh tật.

Ai đó rất quan trọng với chúng ta một ngày nào đó sẽ rời bỏ chúng ta mãi mãi, trong những hoàn cảnh khủng khiếp và hoàn toàn không ngờ đến.

Chúng ta sẽ phải trải qua sự đảo lộn rõ rệt trong sự nghiệp của mình, có lẽ do sự ngu ngốc nào đó hay khuyết điểm trong tính cách không thể thay đổi được của chúng ta, hoặc đối mặt với những thời điểm cam go nhất trong chu kỳ kinh doanh. Một mối quan hệ quan trọng nào đó sẽ đi sai hướng: một đứa con trở nên “bất kham”, ai đó mà chúng ta tuyệt đối tin tưởng sẽ khiến chúng ta thất vọng.

Bệnh tật và cái chết sẽ từ trên trời rơi xuống: một cơn đột quỵ xảy ra nơi sân bay đông đúc, những tế bào ung thư phát triển trong một cơ thể trẻ trung không mỡ thừa, tình trạng xuất huyết mà ít nhất hai mươi năm mới xảy ra nhưng lại đến quá sớm.

Những sự thay đổi thật khủng khiếp và có vẻ chẳng bao giờ dừng lại. Chúng ta không thể biết chính xác điều gì sẽ đến; chỉ có một điều chắc chắn là sẽ có cái gì đó xảy đến. Một sự kiện có tính chất thảm khốc xảy ra sẽ khiến chúng ta dừng bước, khiến sự kiên cường ngạo nghễ bị lung lay và làm chúng ta đau khổ. Điều chắc chắn duy nhất là chúng ta sẽ không kết thúc cuộc sống này mà không gặp phải một tai họa nào đó.

Dĩ nhiên, bất kỳ sự chống đỡ hay an ủi nào cũng sẽ được tìm thấy ở việc hiểu rõ thực tế phía trước và cần mẫn chuẩn bị cho thực tế đó trong những khoảng thời gian yên ắng hơn. “Sống có triết lý là học cách chết đi”, Montaigne biết điều này, và có thể ông nên bổ sung là, để trở nên hoàn thiện hơn cũng như để chịu đựng tốt hơn. Sẵn sàng tâm thế cho điều khủng khiếp không ngờ tới là một kiểu suy nghĩ tích cực giúp bảo vệ chúng ta, dù là ít ỏi, khỏi thái độ chán đời và sự “chơi xỏ” của số mệnh.

Tâm thế sẵn sàng đương đầu “thảm họa”

Chúng ta biết rằng điều gì đó sẽ đến. Và khi nó xảy ra, chúng ta không nên cảm thấy bị nguyền rủa. Cuộc sống của chúng ta có thể đi lệch kịch bản, nhưng chỉ vì chiếc kịch bản đó là một lời nói dối đầy tinh tế mà thôi. Thực tế, chúng ta đang đi theo con đường mà loài người phải đi, và đừng bao giờ nên cảm thấy bản thân bị hành hạ đến mức “bi kịch hóa” tất cả những điều xảy ra với mình, những điều mà sau này có thể bạn sẽ thấy chỉ là “sự thật phổ biến” mà thôi.

Ít nhất là khi những việc xảy ra “đi lệch” khỏi kịch bản, chúng ta xây dựng được những tình bạn sâu sắc nhất, không còn tự cho mình là đúng, có được kiểu hài hước “thâm thúy” phù hợp – và từ đó trưởng thành lên và khôn ngoan hơn. Khi nhận thức được về những thảm họa ngẫu nhiên hiện diện khắp mọi nơi, thì chúng ta bắt đầu chú ý đến những chi tiết trong “kịch bản”. Lúc đó chúng ta mới biết trân trọng tháng ngày bình yên trước khi giông bão xảy đến.

Và khi những sự kiện “đi lệch” kịch bản xảy ra, ít ra chúng ta có thể nói rằng mình đã biết – và trước đó đã nhận ra rằng điều này phải xảy ra, bởi như thế mới là cuộc sống.

Nguồn: https://www.theschooloflife.com/thebookoflife/preparing-for-disaster/

%d bloggers like this: