Thoát

Tôi sẽ kể cho bạn nghe một câu chuyện, câu chuyện của những xúc cảm, của những cảm xúc tiêu cực phút ban đầu nhưng trong đó nó lại le lói và ánh lên những tia hi vọng trên hành trình trưởng thành của một cô gái. Một cô gái đầy những hoài bão, khát vọng tuổi mười tám, nhưng lại chênh vênh, lạc lối và cô lập tuổi mười chín. Và giờ đây, ở độ tuổi tươi đẹp hai mươi, cô đã phá vỡ được những rào cản của bản thân để mạnh mẽ bước tiếp, mềm mại hơn với cuộc sống và chính bản thân cô để đón nhận những điều tươi đẹp chờ cô phía trước.

Tuổi mười tám, một năm đầy chuyển biến trong cuộc đời cô. Cô viết nó trên những trang nhật kí, để giờ đây khi đang viết những dòng tâm sự này, cô có thể chìm đắm trong cái cảm xúc mãnh liệt ấy một lần nữa:

“Gửi đến em, cô gái của biển, của gió và của mây trời. Đứng trước ngưỡng cửa của cuộc đời, khi ta bắt đầu có những sự lựa chọn mang tính quyết định, ai mà chẳng mệt mỏi hả em. Thức thâu đêm, nghĩ về tương lai, nghĩ về viễn cảnh phải rời quê hương, ba mẹ để đến một chân trời mới, nơi ta chỉ có một mình mà sao thấy buồn, tủi thân, nước mắt cứ thế tuôn rơi. Giây phút ấy thầm ước, ta vẫn chỉ là cô nhóc hồn nhiên, vô tư ngày nào. Từng ngày cảm nhận hơi ấm của ba và sự tận tâm, dịu dàng của mẹ. Nhưng thời gian nào đâu thể xoay bánh quay ngược lại, em vẫn là một cô gái mười tám tuổi, chuẩn bị bước vào một thế giới mới của cuộc đời.

Em vẫn phải trưởng thành, vẫn phải học cách đưa ra quyết định chứ không thể ước về vòng lặp thời gian. Em phải mạnh mẽ, dữ dội như biển, vẫn phải gào thét như những cơn gió thoảng. Có như thế, em mới tìm được bầu trời tự do của riêng mình, tìm được vùng đất mà trái tim em vẫn hằng ao ước. Để làm được điều đó, em phải chấp nhận hi sinh nhiều thứ, vượt qua những cảm xúc đơn thuần của bản thân để em có thể ngẩng cao đầu, chinh phục nơi mà em muốn đặt chân. Cô gái, hãy mạnh mẽ, cố gắng nỗ lực từng ngày, phải tập vượt qua những cảm xúc của con tim để lí trí được tỉnh giấc. Phải nghiêm khắc với bản thân để đêm về, em không cần phải mơ về những điều viển vông. Bởi lẽ em đang leo lên từng nấc thang một, thật chậm trên hành trình ấy.”

Năm mười chín tuổi, những cảm xúc tiêu cực bắt đầu phản ứng mãnh liệt với tâm trí cô và cô biến chúng thành những hành động, mà ngay cả cô cũng chẳng thể nào kiểm soát nổi. Cô bắt đầu lạc lối với những gì cô đã chọn. Cô luôn nhốt mình với những suy nghĩ lặp lại một cách tuần hoàn theo cấp số nhân. Cô gây thương tổn lên tâm hồn mình, bằng những nguyên nhân mà chính cô cũng không định hình rõ. Và, cô. Bỏ rơi chính mình.

Cuộc sống tuổi mười chín của cô chỉ là sự lặp lại có nguyên tắc của những hành động mà với cô nó thuộc về bổn phận hơn là một niềm vui nào đó: cô tới giảng đường, về nhà và cô thu mình lại vào mỗi tối. Lúc đó, cô rất sợ hoàng hôn rồi sẽ đến, bởi vì cô không thể nhìn thấy ánh sáng chói chang của bầu trời. Thứ khiến cô cảm thấy an tâm và bình diệu lúc này,  vì nó sưởi ấm tâm hồn, để lí trí cô không phải  quay cuồng với mớ hỗn độn trong cô.

Có những ngày, có lẽ đặc sắc hơn với cô: cô lên một tuyến xe buýt lạ, gặp những con người lạ và cô bắt đầu bật khóc. Cô không quan tâm ánh nhìn của mọi người, bởi lẽ cô đang tự chữa lành cho tâm hồn cô, để nó được ngủ yên, để nó có thể thức tỉnh một lần nữa vì cô. Và rồi, cô quyết định mở lòng mình hơn, cô chia sẻ cái mớ hỗn độn trong cô với bạn bè, cha mẹ và cả chị gái cô, người mà cô rất ít khi tâm sự. Mọi người động viên, an ủi cô. Nhưng, cô vẫn chưa thực sự thỏa mãn. Cho đến  khi cô đọc lại cuốn nhật ký năm cô mười tám tuổi, cô đã bật khóc.

Thoát

Cô không nghĩ rằng lí do ban đầu cô theo đuổi nó lại đẹp đến thế. Cô không biết rằng mình đã từng có những đam mê nhỏ bé và đáng yêu đến nhường nào. Và, cô đã quên rằng, mười tám tuổi cô đã sống tích cực và đầy nhiệt huyết ra sao. Nước mắt cô lại rơi, cô bật khóc thật to. Nhưng với cô, khóc lúc này là một trạng thái thăng hoa của những dồn nén về mặt cảm xúc bao lâu nay. Cuối cùng, cô đã “thoát”, thoát khỏi những áp lực, những cái bóng sợ vô hình cô tự áp lên bản thân mình. Và giờ tâm trí cô đã thay đổi, cô nghĩ về những điều cô chưa làm, nghĩ về những dự định trước đây của bản thân. Cô cố gắng sạc đầy năng lượng tinh thần và thể chất của mình để có thể đương đầu với mọi thứ.

Và rồi, năm hai mươi tuổi, cô đã tích cực hơn với cuộc sống và quan trọng hết là với chính cô. Cô trân trọng những khoảnh khắc nhỏ bé hằng ngày xung quanh cô: cô chuyện trò với ba mẹ nhiều hơn, chơi đùa với cô cún xinh của mình, cô thử những điều mới lạ, khám phá bản thân ở những khía cạnh mới. Và giờ, cô chính là anh hùng của chính cô. Bởi lẽ, cô đã tự giải thoát chính bản thân mình.  Cô đã từng như vậy, cô hi vọng rằng mọi người xung quanh cô hãy luôn yêu quý bản thân và trân trọng ước mơ của mình.

Khi bạn gặp khó khăn hay bế tắc, hãy dừng lại một chút, nghỉ ngơi và tĩnh lặng lại một chút để lắng nghe sự lên tiếng của nội tại bên trong, để biết được rằng bạn đang thực sự cần gì. Và bạn ơi hãy nhớ rằng: Thế giới này không bao giờ bỏ rơi bạn, kẻ đi rồi cũng sẽ có người khác đến để làm ấm trái tim bạn. Hãy sống hết mình với những khoảnh khắc bé nhỏ hằng ngày và bình minh rồi sẽ đến với bạn một lần nữa.

Tác giả: Phan Thị Ni Ni

%d bloggers like this: