Tôi đã vượt qua cám dỗ từ bục giảng

Nghề dạy học từ lâu được xem là nghề cao quý. Vì vậy với người giáo viên khi đứng trên bục giảng luôn bị áp lực vô hình. Bởi vì chỉ cần thầy cô có việc làm sai trái thì sẽ bị dư luận xã hội lên án gắt gao. Bục giảng, nơi tưởng chừng như bình yên nhưng thật ra có nhiều cám dỗ, nếu người giáo viên không có ý chí vượt qua thì danh dự sẽ không còn. Câu chuyện tôi kể sau đây sẽ giúp cho các bạn hiểu rõ điều này.

Tôi đã vượt qua cám dỗ từ bục giảng

Trong  những năm dạy học, có một tình huống xảy ra mà tôi không bao giờ quên đó là việc phụ huynh xin tôi cho biết trước đề thi để cho học sinh có thể làm bài tốt, đủ điểm lên lớp. Có thể xem đây là một tình huống ứng xử  đáng nhớ trong cuộc đời đi dạy của tôi.

Cách đây khoảng 10 năm, mẹ của em T (học sinh lớp 7/3) tên là H gặp tôi vào cuối năm và chị nói vì em T học quá yếu môn toán với điểm trung bình chỉ có 3,3 nên em bị thi lại môn toán. Nếu tôi giúp đỡ cho em đủ điều kiện lên lớp thì chị sẽ hậu tạ cho tôi một số tiền lớn.  Chị H nói: “Nếu như thầy cho cho biết trước đề thi lại môn toán thì tôi sẽ tặng cho thầy 5 triệu đồng. Chuyện này tôi hứa với thầy tôi sẽ giữ bí mật. Không có ai biết đâu mà thầy sợ.”

Có thể xem như hình thức chị H “mua” đề thi để cho con chị lên lớp. Tôi từ chối ngay vì tôi nghĩ lương tâm nhà giáo không cho phép tôi tiết lộ đề thi lại. Tôi không thể bán rẻ danh dự của mình với bất cứ số tiền nào. Tôi nói “Thưa chị! Dù chị có tặng cho tôi 100 triệu hay bao nhiêu tiền thì tôi cũng không giờ cho chị biết đề thi được. Mong chị thông cảm. Nói thật nếu có con cháu tôi học thì tôi từ đó giờ tôi cũng không bao giờ cho nó biết đề thi”. Bị từ chối thẳng thừng, chị H dùng nhiều lời xúc phạm tôi. 

Chị nói “Thầy coi trọng danh dự thầy dữ hén. Tôi nói thiệt với thầy xã hội bây giờ đồng tiền là trên hết. Thầy sống trong sạch mà nghèo rớt mồng tơi thì cũng bị người ta xem thường thôi. Thầy cứ suy nghĩ kỹ lại đi. Nếu có thay đổi ý định thì cứ điện thoại cho tôi. Thôi tôi cho thầy 10 triệu đó Thầy chịu không?”. Tôi nói: “Chị cứ cho em T vào trường ôn tập thi lại. Nếu em T ôn tập nghiêm túc thì tôi tin chắc em T sẽ đủ điểm lên lớp và chị khỏi phải tốn bất cứ khoản tiền nào hết”. Chị H nổi cáu: “Con tôi học yếu lắm, tôi muốn bồi dưỡng cho thầy như vầy thì an tâm hơn. Lỡ nó làm bài không đủ điểm thì sao chứ? Thầy cũng biết học lại một năm, cực khổ lắm không thầy?”.

Tôi ráng phân trần: “Nếu như ôn thi lại mà em T vẫn không đủ điểm, thì chị cho em học lại một năm. Thà học trễ so với bạn bè một năm học mà em lấy lại căn bản còn hơn em lên lớp thì sẽ học yếu mãi”. Chị H nói: “Tôi không cần thầy lên lớp tôi. Thầy nhớ nha, thầy làm khó tôi, có chuyện gì không hay xảy ra, thầy hối hận cũng muộn đó”.

Tôi đã vượt qua cám dỗ từ bục giảng

Những ngày sau đó, nhiều lần có người gửi thư của chị H cho tôi với nhiều lời lẽ khó nghe, vừa năn nỉ, vừa hăm dọa. Nhưng với bản tính gan dạ của một nhà báo không chuyên, tôi cương quyết không bằng lòng đề nghị “hấp dẫn” từ chị H.

Vì bị tôi từ chối không chịu nhận “lo lót” nên em T đành đến lớp ôn tập thi lại trong hè.  Nhờ sự nhiệt tình ôn tập của tôi, cuối cùng thì em H cũng làm bài đạt được 5 điểm và em đủ điều kiện lên lớp. Sau ngày đó anh K là cha của em T có tìm tôi và anh xin lỗi tôi về việc làm không đúng của vợ anh trước đây. 

Tôi rất mừng vì em T được lên lớp một cách hợp lệ. Nếu như tôi tham tiền mà tiết lộ đề thi lại cho chị H biết thì không biết hậu quả sẽ xảy ra thế nào. Nếu như chuyện ấy bại lộ thì tôi đâu còn mặt mũi nào đứng trên bục giảng. Rõ ràng cuộc sống luôn chứa đựng nhiều cám dỗ, hơn nhau ở mỗi người là mình phải biết vượt qua những cám dỗ ấy để bảo vệ danh dự của mình hay không. Người thầy không thể vì đồng tiền làm cho mờ mắt mà bán rẻ lương tâm và trách nhiệm của mình. Tiền bạc luôn cần thiết trong cuộc sống nhưng đồng tiền chỉ có ý nghĩa khi nó được tạo ra bởi công sức của chúng ta. 

Chúng ta có thể suốt ngày làm việc với bàn tay lấm lem để tìm ra đồng tiền trong sạch còn hơn là giữ cho mình phong cách cao sang để suy tính kiếm tiền bằng thủ đoạn. Thật vui khi trãi qua hơn 37 năm dạy học, tôi vẫn giữ được sự kính trọng từ học sinh của mình. Những món quà nhỏ dành cho học sinh nghèo như tấm áo mùa xuân, tập viết luôn là hạnh phúc của tôi.

Dù tốn tiền nhưng được san sẻ yêu thương cho học trò của mình là tôi thấy rất vui. Tôi đã trải qua bao năm nghèo khổ nhưng không làm việc gì trái lương tâm, nhờ nỗ lực, tôi có cuộc sống khá hơn và luôn tự hào về ý chí vượt qua nghịch cảnh của mình. Nghề dạy học luôn đòi hỏi người thầy phải có tài, có đức.  Có như vậy thì thầy cô giáo mới thật sự là tấm gương sáng cho học sinh noi theo./.

Tác giả: Nguyễn Thanh Dũng

%d bloggers like this: