09/04/2020

Top 20 bộ phim châu Á hay nhất năm 2018

Asian Movie Pulse đã bình chọn ra 20 bộ phim hay nhất 2018. Những bộ phim mà chúng tôi cân nhắc dưới đây đều là những lựa chọn rất tuyệt vời, cả về xếp hạng lẫn sự đa dạng, vì danh sách này bao gồm nhiều bộ phim đến từ Nhật Bản, Hàn Quốc, Trung Quốc, Indonesia, Ấn Độ, Việt Nam, Philippines, Thái Lan và cả phim được Pháp – Bỉ – Luxembourg đồng sản xuất lấy bối cảnh ở Cam-pu-chia, trong đó đủ thể loại từ bạo lực cho đến dòng phim chính thống, phim nghệ thuật, phim tài liệu và phim hoạt hình, và cả phim từ Netflix.

Dưới đây chính là những bộ phim xuất sắc nhất 2018, theo thứ tự từ thấp đến cao. Một vài phim có thể đã được công chiếu vào 2017 nhưng vì đa số chúng được biết đến rộng rãi vào năm 2018 nên chúng tôi quyết định đưa chúng vào danh sách.

20. Buybust – Cuộc Vây Bắt Chết Người (Erik Matti, Philippines)

Tất cả những điều trên đã cho thấy rõ BuyBust mang đến một sự kết hợp giữa The RaidThe Villainess, nhưng tôi vẫn nghĩ nó còn có một số điểm tương đồng với Mad Max, đặc biệt là trong cách mà các nhân vật phản diện và bối cảnh phim được thể hiện. Tuy nhiên, về mặt trình bày, bộ phim là một kiệt tác của dòng phim này, ngay cả khi có một sự thật rằng các nhân vật chính dường như là những siêu anh hùng, và kịch bản hơi cường điệu. Nhưng những điều này đã tô điểm cho hương vị tổng thể của phim.

Nguồn: Asian Movie Pulse

19. The Gun / Tay Súng (Masaharu Take, Nhật Bản)

Masaharu Take đạo diễn một bộ phim đen trắng có nhiều điểm chung với Crime and Punishment và cũng tương đồng rất nhiều với Làn sóng mới của Nhật Bản (và sau đó là kiểu Nouvelle Vague của Pháp) trong cách tiếp cận hình ảnh. Theo phong cách đó, The Gun chỉ là một công cụ để khám phá ra một nét tính cách rất độc đáo trong Toru, và để phát triển câu chuyện thành một hướng đi cho phép ông ấy đưa ra rất nhiều những bình luận về xã hội và triết học (hiện sinh).

Nguồn: Asian Movie Pulse

18. Ramen Shop (Eric Khoo, Nhật Bản)

Những lời tư vấn vô nghĩa từ đầu bếp Keisuke Takeda và Tiến sĩ Leslie Tay giúp tạo ra một thế giới mới – nơi mà nhà bếp được đưa lên hàng đầu, nơi mà quyền lực của thức ăn được nới lỏng ra, trong khi con người không còn cách nào khác ngoài việc nhượng bộ. Bộ phim quan tâm đến vấn đề cốt lõi, đó là không thể không bị cuốn đi theo những mùi vị chảy qua tâm hồn. Điều đó cũng nuôi dưỡng trái tim họ như với chính dạ dày vậy. Một cái kết hoàn hảo cho bộ phim.

Nguồn: Asian Movie Pulse

17. Girls Always Happy (Yang Mingming, Trung Quốc)

Qua những lần bất hòa giữa Wu và mẹ, bộ phim Girls Always Happy đã chạm đến nhiều chủ đề nóng hổi như những rắc rối xảy ra khi theo đuổi những công việc nghệ thuật, việc “tìm chỗ đứng” trong những thành phố lớn, vai trò của người phụ nữ trong xã hội Trung Hoa và cuộc đấu tranh tìm chỗ đứng của họ. Tập cuối của bộ phim là một lời chú thích hài hước với một bài thơ vui nhộn do Wu đọc. Quả thật là rất hài hước đấy.

Nguồn: Asian Movie Pulse

16. Violence Voyager (Ujicha, Nhật Bản)

Những nạn nhân bị đâm bằng những chiếc cọc bằng kim loại, cánh tay họ bị xé toạc ra, bị bong ra hoặc bị xé ra thành nhiều mảnh. Có những vết thương không gây chết người do bị bơm nước hay một số bộ phận cơ thể bị nung chảy chạy tràn lan khắp nơi trong phim giống như những quá trình biến đổi cơ thể ngoài đời mà chúng ta thường thấy.

Trên hết, hình ảnh trẻ em nữ và nam khỏa thân quá nhiều, nhiều đứa trẻ trong đó chỉ vừa mới tròn 10 tuổi, đã tạo ra những cảm xúc vô cùng khó chịu và lộn xộn trong nửa sau của bộ phim, khi cảnh hành động được tung ra. Không có quá nhiều sự nỗ lực trong cách làm phim và sự kết hợp của phong cách hoạt hình tối nghĩa.

Nguồn: Asian Movie Pulse

15. The Third Wife/Vợ Ba (Ash Mayfair, Việt Nam)

Vợ Ba là bộ phim nói về vẻ đẹp, về sự khởi đầu và tìm kiếm một chỗ đứng trong đường đời. Đạo diễn của bộ phim này đã có một tầm nhìn đầy tự tin và bố cục hình ảnh thú vị – được hỗ trợ bởi các kỹ xảo điện ảnh, kịch bản và dàn diễn viên tuyệt vời. Nó mang đến một cái nhìn mới dường như đã mất đi từ lâu, nhưng hình mẫu của nó có vẻ vẫn còn quen thuộc một cách lạ lùng ở chính nơi May đang sống. Việc kiếm tìm sự cân bằng giữ bản thân và những gì cô ấy được mong đợi, chính là điều mà cuối cùng chúng ta đều phải đối mặt. Rất nhiều lần.

Nguồn: Asian Movie Pulse

14. Dead Souls (Wang Bing, Trung Quốc)

Thật khó để nói rằng bộ phim Dead Souls có thể giúp khán giả giải trí như những bộ phim thương mại thông thường; thay vào đó, nó phơi bày những ký ức đau khổ. Tuy nhiên, bộ phim này có một giá trị nhất định vì nó soi sáng con người, để ngăn chặn những cuộc thảm sát từng xảy ra trong quá khứ. Thêm vào đó, nó còn thể hiện vai trò của bộ phim, đó là tái hiện được bản chất của xã hội.

Nguồn: Asian Movie Pulse

13. Psychokinessis (Yeon Sang-ho, Hàn Quốc)

Lấy cảm hứng từ một câu chuyện khá quen thuộc về một người đàn ông cố gắng bù đắp khoảng thời gian đã mất và sửa chữa một mối quan hệ bị tổn thương với đứa con của mình, và pha trộn cùng với đó là thể loại hành động không còn mới lạ gì với nền điện ảnh. Nhưng thông qua lối diễn xuất và lối kể chuyện xuất sắc, bộ phim có những khoảnh khắc chạm đến trái tim, giúp nó có cảm giác ít bị cưỡng ép hơn so với những bộ phim khác.

Nguồn: Asian Movie Pulse

12. Funan (Denis Do, Pháp/bối cảnh ở Campuchia)

Funan là một câu chuyện kết nối mọi người với nhau, giúp họ nên người, đặc biệt lúc họ trong những hoàn cảnh cùng cực. Với việc thay đổi từ những khoảnh khắc đẹp xuất thần và khoảnh khắc của tình yêu cho đến bạo lực và phiền muộn, Funan trở thành bộ phim cảm động dành cho những khán giả sẵn sàng thực hiện một chuyến hành trình khó quên cùng với những nhân vật trong phim.

Nguồn: Asian Movie Pulse

11. Manto (Nandita Das, Ấn Độ)

Manto là hình tượng chân thực của một cây viết được rất nhiều người Ấn Độ yêu thích. Nó vẽ ra một bức tranh sống động về một đất nước vừa giành được độc lập, về những điều mà nó phải chiến đấu hết mình để bảo vệ và sau đó bị rơi vào tình trạng hỗn chiến giữa các dòng tôn giáo. Vụ việc đã ảnh hưởng sâu sắc đến Manto và khiến anh gặp khó khăn trong suốt quãng đời còn lại, khi anh miễn cưỡng phải rời khỏi thành phố mình yêu (Bombay) để đến Pakistan.

Nguồn: Asian Movie Pulse

Đây chính là một cái nhìn đầy cảm thông với các quốc gia chìm trong bạo loạn như Ấn Độ và Pakistan, qua con mắt của một nghệ sĩ – người mà chính bản thân anh ấy cũng có những cảm nhận sâu sắc và thể hiện một cách sâu sắc những bất hạnh ấy khi đất nước bị chia cắt. Bằng óc quan sát nhạy bén và những miêu tả sâu sắc của một nhà văn dễ đồng cảm với tình cảnh hỗn loạn xung quanh mình từ Nawazuddim Siddqui và một dàn diễn viên ấn tượng, Manto thực sự là một bộ phim xuất sắc, làm cho khán giả phải suy nghĩ, dù cho họ đã rất quen thuộc với những tác phẩm trước đó.

10. Manta Ray (Phuttiphong Aroonpheng, Thái Lan)

Manta Ray không phải là lời tuyên bố chính trị hay bài diễn thuyết phù phiếm về hình thức. Nó là nét đặc trưng xuất hiện lần đầu một cách trọn vẹn, là một trải nghiệm mạnh mẽ cần được xem, lắng nghe và cảm nhận.

Nguồn: Asian Movie Pulse

9. Mori, the Artist’s Habitat (Shuichi Okita, Nhật Bản)

Okita một lần nữa lại quan sát những nhân vật của mình di chuyển qua lại trong đĩa Petri – chính là môi trường, cộng đồng nhỏ, nhóm nhỏ hay khoảng không gian nhỏ của họ. Ở đây, chúng ta sẽ không bao giờ có thể thấy được người họa sĩ đang vẽ tranh, mà chỉ thấy họ sống hạnh phúc trong thế giới bé nhỏ của mình. Vượt ra ngoài các giá trị đạo đức trong việc tìm kiếm những thứ quý giá trong những điều đơn giản, bộ phim là một điệu nhảy Valse tuyệt vời pha trộn trong đó là những quan điểm sống.

Nguồn: Asian Movie Pulse

8. One Cut of the Dead (Shinichiro Ueda, Nhật Bản)

Bộ phim chế giễu tất cả những khía cạnh của nền công nghiệp giải trí, và đây dường như là mục đích quan trọng nhất của Ueda. Theo hướng đó, One Cut of the Dead  tái hiện một cách hài hước sự nghiêm khắc của những đạo diễn (những hành vi nhẫn tâm và thái độ ngạo mạn), với Higurashi hét lên “Diễn” ở những thời điểm không thích hợp, chứ không hề đề cập đến việc ông ấy hay sử dụng những zombie thực sự để làm cho bộ phim của mình trở nên thực tế hơn.

Tính cách thất thường của những ngôi sao điện ảnh cũng như những yêu cầu lố bịch của họ với nhà sản xuất cũng được đem ra mổ xẻ, trong khi đó sự thật là phần lớn những người trong ngành đều cho rằng những chương trình TV này có chất lượng không cao. Hơn nữa, các cuộc đấu tranh khi kinh phí sản xuất thấp cũng được thể hiện và chế giễu, trong khi người ta phải cười nói với những concept ngớ ngẩn của một vị đạo diễn hình ảnh đang say xỉn – người thực ra sẽ chấm dứt việc chơi đùa với những con zombie.

Nguồn: Asian Movie Pulse

7. Ash is Purest White (Jia Zhangke, Trung Quốc)

Jia Zhangke nhấn mạnh những thay đổi mà Trung Hoa đã trải qua trong suốt những thập kỷ qua, vì truyền thống đã bị khuất phục hoàn toàn trước công nghệ, tốc độ và tham vọng theo đuổi tiền bạc không ngừng nghỉ. Cách mà đạo diễn trình bày những sự thay đổi đó chính là một trong những tài sản đắt giá nhất bộ phim, thông qua những tập phim giải trí và ý nghĩa.

Nguồn: Asian Movie Pulse

6. Blood of the Wolves (Kazuya Shiraishi, Nhật Bản)

Kazuya Shiraishi đã đạo diễn một bộ phim có tính giải trí rất cao, dựa trên sự kết hợp giữa nét thẩm mỹ Kinji Fukasaku (như trong phim Yakuza Papers) và phong cách phim Training Day. Ở Yakuza Papers, một phần xuất phát từ một bài diễn thuyết ở những sự kiện không được công chiếu, từ một bài báo, và sự miêu tả Yakuza với sự khao khát bạo lực, những tiếng nói bên trong, những cuộc chơi quyền lực và sự thống trị giữa các băng đảng.

Ở Training Day, một phần xuất phát từ mối quan hệ giữa cựu chiến binh Ogami và tân binh Hioka, với lần đầu lừa đảo trong một tình hình chính trị phức tạp – điều giúp liên kết mối quan hệ giữa tội ác, sự trừng trị với tình hình thực tế trong khu vực đó. Mặc dù vậy, Shiraishi đã đưa khái niệm này tiến thêm một bước bằng cách thể hiện một tầng tính cách thứ hai của Ogami – điều này đã mang đến cú xoay chuyển toàn bộ bộ phim, cả về cựu chiến binh lần mối quan hệ của ông ấy với chàng tân binh.

Nguồn: Asian Movie Pulse

5. An Elephant Sitting Still (Hu Bo, Trung Quốc)

Thật khó để chấp nhận được cảm xúc và bối cảnh của bộ phim này, vì bộ phim này như một lá thư từ biệt, hoặc như thể Hu Bo muốn giúp khán giả lấy lại cân bằng. Với một tuyên bố mạnh mẽ chống lại thế giới, đại diện cho những gì mà một cuộc sống khó khăn và đen tối có thể có, An Elephant Sitting Still là một bộ phim tuyệt vời với sự xuất sắc của các diễn viên.

Nguồn: Asian Movie Pulse

4. The Night Comes For Us (Timo Tjahjanto, Indonesia)

Timo Tjahjanto là đạo diễn của một bộ phim được chi phối bởi hai nhân tố bổ sung cho nhau: hành động và bạo lực. Với phần đầu, người ta chỉ có thể thừa nhận rằng những pha hành động và pha hành động mạo hiểm (được thực hiện bởi Iko Uwais và đội ngũ của mình) được thể hiện vô cùng ấn tượng, bằng việc họ luôn tìm ra những cách mới và các “thủ thuật” để thực hiện nó – cũng là một nét đặc trưng trong Headshot.

Nguồn: Asian Movie Pulse

Theo cách này, mọi thứ đều có thể được dùng làm vũ khí, từ xương động vật (ở cảnh trong cửa hàng bán thịt) cho đến những quả bóng và ngay cả bảng cảnh báo “Cẩn thận sàn ướt”. Tất nhiên, những “vũ khí” bình thường ở đây sẽ là súng, dao rựa, nhưng hầu hết trong số đó là các loại dao – thứ mang lại những cảnh phim ấn tượng nhất. (Panos Kotzathanasis)

3. Killing (Shinya Tsukamoto, Nhật Bản)

Một khi bạo lực diễn ra thì không ai có thể tránh khỏi việc không bị ảnh hưởng, bất kể mức độ liên quan của họ, và việc kết thúc vòng lẩn quẩn đó trở nên khó khăn hơn như cách nó đã từng bắt đầu rất dễ dàng. Cách tiếp cận của Tsukamoto nhằm thể hiện rõ nét những ranh giới đã nói trên, bởi vì ông ấy không hề né tránh các cảnh bạo lực, ví dụ như cách ông ấy tìm kiếm điều tuyệt vời nhất trong một cảnh quay ở trong hang động nhỏ – điều được mô tả giống như tàn sát.

Nguồn: Asian Movie Pulse

Tuy nhiên, số lượng các cảnh quay bạo lực trong phim không thể nào làm lu mờ những thông điệp, vì nhìn chung lòng căm ghét chiến tranh và bạo lực của ông ấy sẽ kéo dài khái niệm thù hận, cả bản chất của con người (cách mà người ta lấy bạo lực làm thú vui và rồi hưởng lợi từ nó) và sự thật rằng nghệ thuật Samurai có thể ấn tượng và cao quý đấy, nhưng sự thật thì mục đích của nó cũng chỉ là để giết người mà thôi. (Panos Kotzathanasis)

2. Shoplifters (Hirokazu Koreeda, Nhật Bản)

Koreeda đã thực sự khám phá ra khái niệm về gia đình và những gì tạo ra nó là một. Một lần nữa, ông nhấn mạnh rằng những mối quan hệ máu mủ có lẽ không quan trọng như những gì người ta vẫn thường nghĩ, cũng như một sự thật khác rằng tình yêu có thể đến từ bất kỳ điều gì. Quan điểm này được nhấn mạnh xuyên suốt bộ phim, nhưng đặc biệt là ở phần cuối đau lòng của phim – thời điểm củng cố quan điểm này theo cách gây bất ngờ nhất.

Nguồn: Asian Movie Pulse

1. Burning (Lee Chang-dong, Hàn Quốc)

Lee Chang-dong và đồng biên kịch Oh Jung-mi đã kết hợp hai cuốn tiểu thuyết từ những thời đại và quốc gia khác nhau lại thành một cuộc thi chân thực ở Hàn Quốc và đã thành công trong việc tạo ra một ẩn dụ đương thời đẹp về những nỗi lo của tuổi trẻ.

Nguồn: Asian Movie Pulse

Nguồn: www.asianmoviepulse.com

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

%d bloggers like this: