Vì sao tình yêu thường không tốt đẹp như bạn mong đợi?

Bạn đời của chúng ta không phải lúc nào cũng “tệ hại” một cách rõ ràng, nhưng chúng ta có thể cảm nhận nỗi buồn đang lớn dần trong mối quan hệ đó. Bạn đời không quan tâm ta nhiều như ta kỳ vọng. Sẽ có những khoảng thời gian bạn cảm thấy họ chẳng hiểu gì về chúng ta cả.

Vì sao tình yêu thường không tốt đẹp như bạn mong đợi?

Họ thường bận rộn và lo lắng. Họ có thể không quan tâm hoặc có thái độ cộc lốc với chúng ta. Họ không quan tâm đến những thói quen hay sở thích hằng ngày của chúng ta. Họ gọi cho bạn bè nhiều hơn là nói chuyện với chúng ta. Tình yêu này đã từng được cho là tươi đẹp, nhưng giờ chúng ta lại cảm thấy hết hứng thú và thất vọng. Dù vậy, nhưng nếu không có biến cố lớn nào xảy ra thì mọi chuyện cũng không đến nỗi tệ, cứ thế ngày qua ngày.

Nỗi buồn này có điểm bắt đầu khá nghịch lý. Chúng ta thất vọng ở hiện tại vì chúng ta đã thực sự khá may mắn ở quá khứ. Chúng ta buồn, vì chúng ta đã rất may mắn. Để giải thích điều có vẻ nghịch lý này, chúng ta cần nhìn vào nơi bắt đầu của tình yêu. Cảm nhận của chúng ta về một mối quan hệ tốt đẹp, hay cảm giác được yêu thì nên như thế nào lại không bắt nguồn từ những gì chúng ta cảm nhận hay đang trải qua ở tuổi trưởng thành.

Nó xuất phát từ thời thơ ấu của chúng ta – nơi cho chúng ta cảm giác thoải mái, an toàn, sự giao tiếp không lời và sự đáp ứng nhu cầu dễ dàng, và thường là một chiều.

Ở những thời điểm đáng nhớ nhất của thời thơ ấu, mọi thứ diễn ra khá suôn sẻ, cha mẹ thương yêu và cho chúng ta sự hài lòng đến mức kỳ lạ. Họ biết khi nào chúng ta đói hoặc mệt mỏi, thậm chí chúng ta không thể giải thích được. Chúng ta không cần cố gắng để được họ yêu thương. Họ khiến chúng ta cảm thấy an toàn vô điều kiện. Chúng ta được nuôi dưỡng và lớn lên trong yên bình, được vui chơi và được nuông chiều vô điều kiện.

Chúng ta có thể không nhớ nổi bản thân lúc bé được yêu chiều ra sao, nhưng những trải nghiệm về việc được yêu thương từ thuở nhỏ đã vô tình gây ấn tượng sâu sắc với chúng ta. Nó được nuôi dưỡng sâu trong tâm trí chúng ta như hình mẫu lý tưởng về tình yêu thì phải nên như thế. Khi trưởng thành, chúng ta tiếp tục bị mê hoặc bởi khái niệm này về tình yêu mà không nhận ra.

Vì sao tình yêu thường không tốt đẹp như bạn mong đợi?

Khi đem những trải nghiệm đẹp nhất ở thời thơ ấu so sánh với các mối quan hệ hiện tại, chúng ta thật sự không thể tìm thấy điều này. Sự so sánh dẫn đến cảm giác bất công và có tính tàn phá sâu sắc. Tình yêu chúng ta nhận được từ cha mẹ không thể là một hình mẫu khả thi cho trải nghiệm trưởng thành về tình yêu của chúng ta sau này. Lý do rất đơn giản, chúng ta từng là con nít, và chúng ta giờ là người lớn. Ban đầu, nhu cầu của chúng ta đơn giản hơn nhiều. Về sau, chúng ta cần được tắm rửa và vui chơi, đặt lên giường ngủ…

Nhưng chúng ta không cần ai kiểm soát ngầm những góc tối trong tâm trí mình. Chúng ta không cần một người hiểu vì sao chúng ta thích chương trình đầu tiên của tivi hơn chương trình thứ hai, tại sao cần phải ghé thăm họ hàng vào ngày chủ nhật, hoặc tại sao màn cửa phải hài hòa với vải bọc ghế sofa, bánh mì phải được cắt bằng một con dao cắt bánh phù hợp.

Cha mẹ là những người biết rõ những gì cần thiết đáp ứng nhu cầu về thể chất lẫn tinh thần của chúng ta. Nhưng bạn đời của chúng ta thì ngược lại. Vì con người ta đến với nhau lúc đã trưởng thành nên người yêu/bạn đời của chúng ta phải vất vả tìm hiểu và cố gắng đáp ứng những nhu cầu khó đoán, thất thường và đôi khi phức tạp của chúng ta, việc này cũng giống như “mò mẫn tìm đồ trong bóng tối” vậy.

Tình cảm của cha mẹ dành cho chúng ta lúc bé hầu như là con đường một chiều, không mong đền đáp qua lại. Cha mẹ tập trung hoàn toàn vào việc chăm sóc chúng ta nhưng họ biết và hoàn toàn chấp nhận là chúng ta sẽ không để ý đến những nhu cầu của họ. Họ không bao giờ muốn đem rắc rối đến cho chúng ta, hoặc mong đợi chúng ta chăm sóc họ. Họ có thể không cần chúng ta hỏi thăm hay quan tâm họ mỗi ngày. Trách nhiệm của chúng ta là hạnh phúc. Tất cả những gì chúng ta cần phải làm cho họ vui, là sống khỏe mạnh và vui vẻ.

Hành động thường ngày nhất của chúng ta là lật người qua lại, chạy đi chơi với bạn, nhặt cái bánh quy bằng bàn tay bé nhỏ, nhiêu đó cũng đủ làm cha mẹ vui dễ dàng. Chúng ta được yêu thương nhưng không cần phải đáp lại tình cảm của cha mẹ nhiều như họ cho chúng ta. Điều này khiến chúng ta không thể nhìn ra sự khác biệt giữa một bên là người nhận tình cảm ưu ái một cách vô tư, còn một bên là người cho hiển nhiên trong tình trạng mệt mỏi.

Vì sao tình yêu thường không tốt đẹp như bạn mong đợi?

Hơn thế, đa số cha mẹ xem việc chăm sóc và che chở chúng ta là trách nhiệm của họ, chứ không phải là gánh nặng. Họ luôn vui tươi khi chơi đùa cùng chúng ta, cho đến khi họ trở về chiếc giường ngủ của mình. Họ thường chỉ nói về khó khăn của cuộc sống khi họ nghĩ rằng ta đã ngủ. Họ cho chúng ta một đặc ân là không thể hiện cho chúng ta thấy việc chăm sóc chúng ta khiến họ trả giá thế nào, điều này hết sức tử tế, nhưng lại làm hại chúng ta về lâu dài.

Nó có thể vô ý tạo ra sự kỳ vọng về những điều tương tự ở người yêu của chúng ta sau này. Khi trưởng thành và gắn bó với người yêu hoặc bạn đời, chúng ta cảm thấy họ hay cáu kỉnh với chúng ta, họ mệt mỏi đến mức không muốn nói chuyện khi về nhà, không hứng thú trước mỗi trò đùa của chúng ta, thậm chí không bận tâm lắng nghe những gì chúng ta đang nói. Lúc đó, chúng ta cay đắng cảm thấy rằng, đây không phải là môi trường mà chúng ta đã quen sống, đã quen được yêu thương.

Khi trưởng thành rồi chúng ta mới biết được sự thật đáng buồn là, cha mẹ chúng ta cũng đã từng cư xử với nhau như vậy, chỉ là nó xảy ra ở phòng ngủ của họ, khi chúng ta đã an giấc và không hay biết gì cả. Nguyên nhân của nỗi buồn hiện tại, vì thế, không hẳn là do người yêu của chúng ta tồi tệ vô tâm quá mức. Có thể họ không quá vô lý hay đặc biệt ích kỷ như ta từng nghĩ.

Đúng hơn là chúng ta đang đánh giá những trải nghiệm yêu đương khi trưởng thành bằng cách so sánh trong vô thức kiểu tình cảm mà chúng ta nhận được từ thời thơ ấu. Chúng ta buồn không phải vì chúng ta lựa chọn sống với người không phù hợp, mà đôi khi là vì chúng ta bị buộc phải trưởng thành.

Nguồn: The school of life

%d bloggers like this: